25 Bài thơ hay về trăng

Trăng là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca. Xưa và nay đã có biết bao thi sĩ đến với trăng với những vần thơ làm nao lòng người đọc. Tikibook.com xin giới thiệu những bài thơ hay về trăng.

Mục lục

Bài thơ: Mùa trăng không em - Huỳnh Minh Nhật

MÙA TRĂNG KHÔNG EM

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Em ơi nơi đây anh ở

Đêm nay trăng sáng một màu

Quầng trăng rộng vành sáng tỏ

Chẳng buồn như mắt anh sâu

Đường xưa bây chừ lẻ bước

Không em phố khác đi nhiều

Gót chân cợt đùa khói thuốc

Võ vàng phác nét cô liêu

Ơ kìa hàng cây bóng lá

Buồn gì buồn ngẩn buồn ngơ?

Em đi nhiều điều rất lạ:

“Anh chàng ngày ấy làm thơ!”

Không em, nàng trăng sáng quá

Chắc cười một mối tình say?

Bến đời ngược xuôi hối hả

Ai đưa em về đêm nay?

Bài thơ: Mùa trăng không em - Huỳnh Minh Nhật
Bài thơ: Mùa trăng không em - Huỳnh Minh Nhật

Bài thơ: Vọng Nguyệt - Hồ Chí Minh

VỌNG NGUYỆT

Tác giả: Hồ Chí Minh

Trong tù không rượu cũng không hoa,

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ,

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

Bài thơ: Vọng Nguyệt - Hồ Chí Minh
Bài thơ: Vọng Nguyệt - Hồ Chí Minh

Bài thơ: Trăng vàng trăng ngọc - Hàn Mặc Tử

TRĂNG VÀNG TRĂNG NGỌC

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng Trăng!

Ai mua trăng tôi bán trăng cho

Không bán đoàn viên, ước hẹn hò…

Bao giờ đậu trạng vinh quy đã

Anh lại đây tôi thối chữ thơ.

Không, Không, Không! Tôi chẳng bán hồn Trăng.

Tôi giả đò chơi, anh tưởng rằng

Tôi nói thiệt, là anh dại quá:

Trăng Vàng Trăng Ngọc bán sao đang.

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng,Trăng!

Trăng sáng trăng sáng khắp mọi nơi

Tôi đang cầu nguyện cho trăng tôi

Tôi lần cho trăng một tràng chuỗi

Trăng mới là Trăng của Rạng Ngời

Trăng! Trăng! Trăng! Là Trăng, Trăng, Trăng!

Bài thơ: Trăng vàng trăng ngọc - Hàn Mặc Tử
Bài thơ: Trăng vàng trăng ngọc - Hàn Mặc Tử

Bài thơ: Buồn trăng - Xuân Diệu

BUỒN TRĂNG

Tác giả: Xuân Diệu

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ.

Thương ai không biết, đứng buồn trăng.

Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,

Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,

Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.

Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc;

Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,

Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi.

Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết,

Trong suốt không gian, tịch mịch đời.

Gió nọ mà bay lên nguyệt kia,

Thêm đem sương lạnh xuống đầm đìa.

Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,

Hoa bưởi thơm rồi: đêm đã khuya.

Bài thơ: Buồn trăng - Xuân Diệu
Bài thơ: Buồn trăng - Xuân Diệu

Bài thơ: Uống trăng - Hàn Mặc Tử

UỐNG TRĂNG

Tác giả: Hàn Mặc Tử

Ta căm với tiếng reo khô

Ta buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơ

Ngông cuồng đi hái vần thơ

Yêu đương, rót nước để chờ trăng lên

Bóng Hằng trong chén nằm nghiêng

Lả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tình

Sóng xao mặt nước rung rinh

Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu

Uống đi cho đỡ khô hầu

Uống đi cho bớt cái sầu mênh mang

Có ai nuốt ảnh trăng vàng

Có ai nuốt cả bóng nàng Tiên Nga

Bài thơ: Uống trăng - Hàn Mặc Tử
Bài thơ: Uống trăng - Hàn Mặc Tử

Bài thơ: Ánh trăng - Nguyễn Duy

ÁNH TRĂNG


Tác giả: Nguyễn Duy

Hồi nhỏ sống với đồng

Với sông rồi với biển

Hồi chiến tranh ở rừng

Vầng trăng thành tri kỷ.

Trần trụi với thiên nhiên

Hồn nhiên như cây cỏ

ngỡ không bao giờ quên

Cái vầng trăng tình nghĩa.

Từ hồi về thành phố

Quen ánh điện cửa gương

Vầng trăng đi qua ngõ

Như người dưng qua đường.

Thình lình đèn điện tắt

Phòng buyn-đinh tối om

Vội bật tung cửa sổ

Đột ngột vầng trăng tròn.

Ngửa mặt lên nhìn mặt

Có cái gì rưng rưng

Như là đồng là bể

Như là sông là rừng.

Trăng cứ tròn vành vạnh

Kể chi người vô tình

Ánh trăng im phăng phắc

Đủ cho ta giật mình.

Bài thơ: Ánh trăng - Nguyễn Duy
Bài thơ: Ánh trăng - Nguyễn Duy

Bài thơ: Trăng khuyết - Phan Trung

TRĂNG KHUYẾT...!


Tác giả: Phan Trung

TRĂNG soi bóng khuê phòng cô lẻ
VÀNG hắt hiu quạnh quẽ hồn côi
AI người phụ rẫy tình tôi
THẢ đi nguyện ước một đời không xa

TRÔI nghĩa ái mặn mà thương nhớ
SÔNG thu bồn tình lỡ còn đâu

ĐỂ đêm em đổ lệ sầu
AI quên hẹn hứa tình sâu một đời

NGƠ duyên thắm xa rời hạnh phúc
NGẨN cõi lòng vạn khúc biệt li
BUỒN vì vương nặng tình si
TRÔNG về người ấy ướt mi đắng lòng

MỘT chỉ muốn ân nồng nặng ái
NGƯỜI kia thì khẳng khái bảo không

TRĂNG VÀNG AI THẢ TRÔI SÔNG
ĐỂ AI NGƠ NGẨN BUỒN TRÔNG MỘT NGƯỜI...!

Bài thơ: Trăng khuyết - Phan Trung
Bài thơ: Trăng khuyết - Phan Trung

Bài thơ: Lãng du đêm trăng - Trần Diệu Hương

LÃNG DU ĐÊM TRĂNG


Tác giả: Trần Diệu Hương

Đêm thanh vắng trăng in bóng nước
Sóng bồng bềnh hẹn ước trời mây
Cho lòng lữ khách ngất ngây
Thả hồn phiêu lãng lòng đầy riêng mang.

Bài thơ: Lãng du đêm trăng - Trần Diệu Hương
Bài thơ: Lãng du đêm trăng - Trần Diệu Hương

Bài thơ:

TRĂNG RƠI


Tác giả: Hồ Viết Bình 

Đêm rằm ngắm ánh trăng soi
Tìm xem chú cuội đang ngồi ở đâu
Ước gì là cánh chim câu
Bay lên trời biếc xoa đầu cuội chơi.

Chị Hằng rơi xuống giếng khơi
Ước gì là cá ta bơi cùng nàng
Đêm rằm ngắm ánh trăng vàng
Tuổi em mười sáu mơ màng xa xôi.

Lấy gàu múc ánh trăng rơi
Được cùng chị Nguyệt lên trời đầy sao
Đêm rằm lồng lộng trời cao
Ô kìa chú cuội rơi vào mắt em.

Bài thơ:
Bài thơ:

Bài thơ: Trăng và em - Nguyễn Anh Tuấn

TRĂNG VÀ EM


Tác giả: Nguyễn Anh Tuấn 

Thương nhau tặng cái che đầu...
Nửa vành nón cứ qua cầu chao nghiêng
Thẹn thùng e ấp làm duyên
nụ cười êm dịu một miền trăng theo
ngăm trăng lại nhớ em yêu...
ngắm em lại thấy nhớ nhiều Trăng ơi

Bài thơ: Trăng và em - Nguyễn Anh Tuấn
Bài thơ: Trăng và em - Nguyễn Anh Tuấn

Bài thơ: Tâm sự cùng trăng - Huỳnh Thanh Thảo

TÂM SỰ CÙNG TRĂNG


Tác giả: Huỳnh Thanh Thảo 

Cớ sao tròn rồi lại khuyết hỡi trăng
Đêm thổn thức cứ dùng dằng suy nghĩ
Chắc có lẽ do bản thân ủy mị
Khiến bao lần tâm trí vướng sầu tương.

Ngàn ưu tư bởi thân gái dặm trường
Ai chẳng muốn được yêu thương mãi mãi
Hỏi tuổi trẻ có bao giờ ở lại
Để má hường hết khắc khoải sầu bi.

Cô gái ơi phiền muộn có được gì
Bởi phận số nữ nhi đều như vậy
Nỗi sầu muộn là tự mình chuốc lấy
Niềm vui ơi hãy thức dậy đi nào!

Không còn trăng thì làm bạn với sao
Hết đêm tối bầu trời cao tỏa rạng
Trăng hội ngộ vào những đêm giữa tháng
Không mất đi mà chỉ thoáng ẩn mình.

Bài thơ: Tâm sự cùng trăng - Huỳnh Thanh Thảo
Bài thơ: Tâm sự cùng trăng - Huỳnh Thanh Thảo

Bài thơ: Trăng là gì - Lê Hương

TRĂNG LÀ GÌ


Tác giả: Lê Hương

Em mười sáu tuổi trăng tròn
Xa nhau trăng khuyết chẳng còn ái ân..
Trăng rằm tình vẫn đang xuân
Trăng tàn là lúc muộn mằn chia phôi.

Dỗi hờn là lúc trăng rơi
Trăng buồn là lúc cuộc đời đơn côi
Hoá ra chỉ tại mình thôi
Cho nên trăng phải theo người mua vui.

Bài thơ: Trăng là gì - Lê Hương
Bài thơ: Trăng là gì - Lê Hương

Bài thơ: Say trăng - Thanh Trang

SAY TRĂNG


Tác giả: Thanh Trang

Đêm anh về giữa lúc Hạ đang trôi
Thay áo mới lòng bồi hồi không tưởng
Thu khe khẽ chuyển mình lòng vui sướng
Trăng mỉm cười tận hưởng tiết ngời trong.

Nhìn ngắm em cho thỏa những ước mong
Nụ cười ấy làm cõi lòng anh ấm
Thướt tha quá để tình anh thêm đậm
Trái tim nồng anh ngậm một tiếng yêu.

Anh say em, nàng trăng nhỏ môi kiều
Hôn một nụ vẫn còn nhiều vị ngọt
Em đẹp quá, tiếng gọi anh lảnh lót
Kéo hồn bay theo những giọt trăng mềm.

Đêm chuyển mùa trên chiếc gối thật êm
Thu hăm hở đi têm trầu dạm ngõ
Hạ vội vã gửi lời anh bày tỏ
Cánh cửa phòng mở ngỏ đón em qua.

Chính là em nàng trăng nhỏ điệu đà...

Bài thơ: Say trăng - Thanh Trang
Bài thơ: Say trăng - Thanh Trang

Bài thơ: Hỏi trăng - Nguyễn Nguyệt Anh

HỎI TRĂNG


Tác giả: Nguyễn Nguyệt Anh

Trăng ơi..!
Sao cứ mãi một mình trên biển cả
Có thấy buồn hay trong dạ bơ vơ ..?
Nhớ thương ai mà mãi đứng đợi chờ
Đêm hoang hoải bơ phờ vì thức trắng

Còn ta thì luôn ước ao thầm lặng
Mong người về xoa bớt đắng vành môi
Để thuyền tình không đậu bến sông côi
Để đêm ta không ngồi buồn than thở.

Trăng ơi trăng...! Đời có phải là nợ?

Nên bây giờ ta nhớ họ ngẩn ngơ
Mỗi khi buồn ta lại dỗi vu vơ
Vì thương quá, người bờ bên xa lắc.

Trăng có nghe sóng biển tình khoan nhặt
Khi ồn ào lúc phẳng lặng du dương
Ngọt ái ân say lịm giấc miên trường
Ta yêu mãi người thương đời viễn xứ.

Bài thơ: Hỏi trăng - Nguyễn Nguyệt Anh
Bài thơ: Hỏi trăng - Nguyễn Nguyệt Anh

Bài thơ: Trăng ở phố - Phan Thu Hà

TRĂNG Ở PHỐ


Tác giả: Phan Thu Hà

Trăng từ đâu về phố
Rắc vàng xuống vòm cây
Gọi hoàng lan tỉnh giấc
Tỏa nồng nàn hương say.

Có một người không ngủ
Lặng lẽ ngồi ngắm trăng
Ước làm mây áo lụa
Ngả đầu lên nét hằng.

Thương vầng trăng ở phố
Lặng lẽ sáng một mình
Phố đèn sao ồn ã
Để trăng buồn lặng thinh.

Ta cùng trăng đối bóng
Khi phố đã ngủ rồi
Trăng cũng không nỡ khuyết
Tội một người lẻ loi.

Ta thức cùng trăng nhé
Gửi chút tình tri âm
Kìa trăng vào cửa sổ
Đến bên ta ... thì thầm

Bài thơ: Trăng ở phố - Phan Thu Hà
Bài thơ: Trăng ở phố - Phan Thu Hà

Bài thơ: Trăng suông - Đỗ Thị Phương Lan

TRĂNG SUÔNG


Tác giả: Đỗ Thị Phương Lan

Trăng soi ngõ nhỏ
Lấp ló bên thềm
Ai kia lặng lẽ trong đêm
Ngẩn ngơ ngắm ánh trăng thêm u sầu!

Trăng đậu trong veo
Nhìn theo bóng người
Ngàn sao lấp lánh ánh cười
Nàng ơi chớ có buồn rơi hỡi nàng...!!!

Gió man mác thổi
Rượt đuổi theo mây
Ru trăng sao hãy ngủ say
Đừng trêu đừng ghẹo làm lay lòng người...!

Bài thơ: Trăng suông - Đỗ Thị Phương Lan
Bài thơ: Trăng suông - Đỗ Thị Phương Lan

Bài thơ: Hồn côi vấn đáp cùng trăng - Phạm Quang Thu

HỒN CÔI VẤN ĐÁP CÙNG TRĂNG


Tác giả: Phạm Quang Thu 

Trăng ơi, trăng khuyết một mình!
Trăng ơi, ta khuyết vì tình đã tan
Trăng ơi! Trôi giữa miên man
Trăng ơi! Ta giữa mênh mang vô bờ!

Lâu lắm rồi, đến với thơ
Hoa Xương rồng nở, ta chờ sao trăng!
Lòng ta uống ánh trăng ngàn
Đêm sâu thăm thẳm, dọc ngang cô hồn!

Trăng ơi! Mơ một nụ hôn
Giữa bao la thẳm đỡ buồn trăng ơi!
Tình ta lên đến chơi vơi
Giữa ngày rất đẹp, sáng ngời ánh trăng.

Mùa đi, đi mãi chị Hằng
Ta con thuyền mộng giá băng giữa đời
Trăng đêm nay khuyết sắp rơi
Chính khi ta cũng tơi bời đau thương!

Em ta, ly biệt yêu đương
Đã bay xa với dặm trường mù khơi
Để ta chìm đắm trăng ơi
Và ta cũng khuyết giữa đời đó trăng!

Bay lên đi hỡi chị Hằng
Sẽ thôi đơn lẻ giá băng một mình
Bay lên đi cả khối tình
Lòng ta trăng sáng một mình với trăng.

Trăng khuyết rồi sẽ tròn trăng
Tình ta dẫu khuyết sẽ băng cánh trời
Em đi xa nhé, em ơi!
Đêm nay anh đứng giữa đời, ngó trăng!

Bài thơ: Hồn côi vấn đáp cùng trăng - Phạm Quang Thu
Bài thơ: Hồn côi vấn đáp cùng trăng - Phạm Quang Thu

Bài thơ: Thưởng Nguyệt - Bùi Thế Uyên

THƯỞNG NGUYỆT


Tác giả: Bùi Thế Uyên

Lẻ bóng đêm nay chén rượu đầy
Bên thềm nguyệt chiếu gợi tình say
Đìu hưu gác nhỏ đau lòng quá
Quạnh quẽ cô phòng khổ dạ thay
Tửu nhạt đêm ngày bao nỗi nhớ
Bia nồng sớm tối để hồn bay.
Đời vui mấy buổi nhiều mơ ước
Độc ẩm mình ta giữ chốn này


Bài thơ: Thưởng Nguyệt - Bùi Thế Uyên
Bài thơ: Thưởng Nguyệt - Bùi Thế Uyên

Bài thơ: Trăng hờn - Phạm Hồng Giang

TRĂNG HỜN 

Tác giả: Phạm Hồng Giang 

Đêm khuya muộn ai treo trăng ngoài cửa
Trăng giận gì mà một nửa bơ vơ
Có phải rằng tại anh quá thờ ơ
Hay trăng dỗi bởi vần thơ anh viết.

Từng câu chữ luôn mặn nồng da diết
Như tình mình còn biền biệt cách xa
Thu chớm sang mà hạ đã nhạt nhoà
Nên nỗi nhớ vỡ oà trong nỗi nhớ.

Trăng đầu tháng dường như còn trăn trở
Ai trót mang bẻ vỡ giữa tầng mây
Xót thương sao cho một ánh trăng gầy
Đêm lặng lẽ bên hàng cây im ắng.

Khói thuốc tàn ly Cafe chát đắng
Anh cô đơn lẳng lặng thức cùng trăng
Đếm thời gian mơ một phút cung hằng
Mong trời sáng để đăng vần thơ mới.

Trăng hờn chi mà cứ xa vời vợi
Để anh ngồi.....
Chờ đợi....
Giữa màn đêm !

Bài thơ: Trăng hờn - Phạm Hồng Giang
Bài thơ: Trăng hờn - Phạm Hồng Giang

Bài thơ: Ánh Trăng Thu - Đồng Văn Thanh

ÁNH TRĂNG THU


Tác giả: Đồng Văn Thanh 

Tôi lang thang dưới ánh vàng cô lạnh
Hoa sữa đằm sóng sánh giọt nồng thu
Thả tâm hồn vào ký ức âm u...
Ngàn chấm hỏi dội tháng năm phàng phũ.

Con thuyền nhỏ đưa tôi về chốn cũ
Gió căng buồm dõi gọi bến bờ xưa
Khoảng xanh êm gờn gợn khói lam mờ
Heo may rải nhờ nhờ sương se sắt.

Tôi bâng khuâng mắt kính nhòa lệ hạt
Em đâu rồi trinh nữ thuở trăng treo ?
Từng bên nhau nghe sóng vỗ rì rào
Đêm ghi dấu nụ hôn đầu bung nở.

Ánh trăng thu vành vạnh soi hai đứa
Rót tình say....mật ngọt giữa dòng ngâu
Dải mê cuồng soắn suýt chuyện trầu cau
Bình minh thức tiếc ngơ...màu đuối đắm.

Em thổn thức viết lời yêu sâu đậm
Gửi tâm hồng trong mỗi bức phong thư
Dệt mộng yêu xâu chuỗi ngóng đợi chờ
Xây miền ước tượng đài mơ đôi lứa.

Rồi em đi...quên câu thề một thuở
Xe duyên đời cập bến lụa...người ta
Bỏ lại tôi vời vợi ánh thu ngà
Ôm tiếc nuối khoảng xanh xưa hương ngát!

Bài thơ: Ánh Trăng Thu - Đồng Văn Thanh
Bài thơ: Ánh Trăng Thu - Đồng Văn Thanh

Bài thơ: Trăng gầy - Chu Minh Khôi

TRĂNG GẦY


Tác giả: Chu Minh Khôi

Trăng quê mình gầy lắm phải không em?
Cả trời đêm cũng xanh xao làm vậy
Những ngôi sao khóc hoài như mắt mẹ
Thương chúng mình thăm thẳm phía miền xa.

Quê héo mòn nửa tháng trăng hao
Quê xác xơ mười bốn đêm trăng khuyết
Mồng Một lưỡi trai mồng Hai lá lúa...
Bao đêm trăng mẹ thức đợi ta về.

Tháng ba thương nàng Bân may áo
Rét nôn nao
Anh kéo cả mùa xuân quê mẹ
Đắp cho mình ấm trọn đêm xa nhà.

Bài thơ: Trăng gầy - Chu Minh Khôi
Bài thơ: Trăng gầy - Chu Minh Khôi

Bài thơ: Đêm trăng thả - Chu Long

ĐÊM TRĂNG THẢ


Tác giả: Chu Long

Đêm trăng thả ánh vàng trong tinh khiết
Cây thúc mầm non lộc nẩy chồi đơm
Gió mơn man vuốt ve bờ cỏ biếc
Hoa buông mình nhụy tỏa kết hương thơm.

Bóng ai tắm lưng trắng trần thon thả
Khoảng bao la phơi ngả trước ánh vàng
Nước dịu dàng xuôi qua vùng êm ả
Mát tận cùng miền hoa lá mênh mang.

Vườn bát ngát ôi mênh mông gợi mở
Dịu dàng hoa nở hé đón sương mai
Dưới ánh nguyệt nhụy hoa đài nhẹ thở
Thả hương nồng yêu nhớ gởi về ai.

Mắt mơ màng tâm thanh vào nốt nhạc
Nhịp thấp cao êm ái nhẹ du hồn
Thân chập chờn thấy cái gì rất khác
Chân thẫn thờ lạc bước chốn mê khôn.

Chỉ còn thấy trong tận cùng hạnh phúc
Tim bồng bềnh cõi trần tục trong đêm
Hồn choáng ngợp trong nỗi niềm có được
Một cái riêng sắc nhụy đóa hoa mềm.
Chu Long

Bài thơ: Đêm trăng thả - Chu Long
Bài thơ: Đêm trăng thả - Chu Long

Bài thơ: Anh hẹn trăng quê - Hoàng Minh Tuấn

ANH HẸN TRĂNG QUÊ


Tác giả: Hoàng Minh Tuấn

Trăng vàng chiếu sáng cả miền quê,
Thiếu nữ ngắm trăng dưới rặng tre,
Đôi mắt xa xăm nhìn mơ mộng,
Say đắm lòng anh ánh trăng quê!

Trăng luồn khóm lá vương mái tóc
Má em hồng thắm, tắm trăng quê
Tim anh nhảy nhót trong lồng ngực
ANH HẸN TRĂNG QUÊ để tìm về!

Hà Nội, 12/7/2018

Bài thơ: Anh hẹn trăng quê - Hoàng Minh Tuấn
Bài thơ: Anh hẹn trăng quê - Hoàng Minh Tuấn

Bài thơ: Về với mùa trăng - Nguyễn Lan Hương

VỀ VỚI MÙA TRĂNG 


Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Anh có kịp về?
Hay để lỡ mùa trăng
Rằm tháng tám sáng bừng đêm cổ tích
Lũ trẻ con ùa ra đường tinh nghịch
Những vì sao sà xuống đậu trên tay.

Nhanh lên Anh kẻo lỡ chuyến tàu đầy
Chiếc vé về tuổi thơ em giữ giùm Anh đó
Theo lũ trẻ ta cùng nhau xuống phố
Hương mùa thu hoà quyện ánh trăng vàng.

Về thôi Anh kẻo mùa cốm sẽ tan
Kẻo sang đông không còn Hoa sữa
Kẻo qua rồi mùa không còn về nữa
Kẻo chút lá vàng thu cuối cũng lìa xa.

Anh đừng buồn đừng giận những mùa qua
Đừng vội trách những mùa trăng đã lỡ
Ta cùng nhau trở về bằng nỗi nhớ
Chuyến tàu tuổi thơ không lỗi hẹn bao giờ ...

Bài thơ: Về với mùa trăng - Nguyễn Lan Hương
Bài thơ: Về với mùa trăng - Nguyễn Lan Hương

Bài thơ: Trăng - Chu Minh Khôi

TRĂNG


Tác giả: Chu Minh Khôi

Rất nhiều khi trăng úp mặt vào đêm
Khóc rưng rức dưới trời sao mất ngủ
Trăng mười lăm mang hình hài thiếu nữ
Vú non tơ giấu trong nịt mây vàng.

Tóc vô hình trăng xõa xuống mênh mang
Muôn tơ sáng dệt thành hoa nắng
Rồi một ngày hoa kết thành trái cấm
Ăn một đời thiếu vắng, ta yêu.

Có những khi ngơ ngẩn giữa chiều
Trăng tức tưởi xóa dấu mình trong gió
Ta nhẫn nại uống lời trăng bỏ ngỏ
Chùm thơ yêu ngọt lịm giữa môi mình.

Rồi những ngày trăng thức lúc bình minh
Đỏng đảnh lắm thế mà ta vẫn đợi
Dây tơ sáng buông quanh ta tóc rối
Ta thì đầy mà trăng lại gầy thêm.

Làm con thuyền trăng lướt nhẹ trong đêm
Chở đầy thơ và ta về cổ tích
Phía mười lăm bến bờ đêm tĩnh mịch
Ta mở hồn tựa cửa ngóng trăng lên.

Bài thơ: Trăng - Chu Minh Khôi
Bài thơ: Trăng - Chu Minh Khôi