12 Bài thơ hay về trăng

Trăng là nguồn cảm hứng vô tận trong thi ca nói riêng, là chủ đề của nhiều tác phẩm văn học nghệ thuật và là nguồn cảm hứng của rất nhiều công trình sáng tác nói chung. Xưa và nay đã có biết bao thi sĩ đến với trăng với những vần thơ làm nao lòng người đọc. Tikibook.com xin giới thiệu những bài thơ hay về trăng dưới đây để độc giả tham khảo.

Mùa Trăng Không Em

Tác giả: Huỳnh Minh Nhật

Em ơi nơi đây anh ở
Đêm nay trăng sáng một màu
Quầng trăng rộng vành sáng tỏ
Chẳng buồn như mắt anh sâu

Đường xưa bây chừ lẻ bước
Không em phố khác đi nhiều
Gót chân cợt đùa khói thuốc
Võ vàng phác nét cô liêu

Ơ kìa hàng cây bóng lá
Buồn gì buồn ngẩn buồn ngơ?
Em đi nhiều điều rất lạ:
“Anh chàng ngày ấy làm thơ!”

Không em, nàng trăng sáng quá
Chắc cười một mối tình say?
Bến đời ngược xuôi hối hả
Ai đưa em về đêm nay?!

Ánh trăng buồn - Thanh Trần

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn
Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm
Giờ này người đã ấm êm
Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu
Những ngày hai đứa còn đâu
Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề
Bên vạt cỏ dọc triền đê
Anh đi quên cả lối về thăm em
Giờ đây trăng rủ bên thềm
Để cho ngọn gió ghé xem những gì
Mây buồn mây cũng bay đi
Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa
Nghĩ rằng tình đó đã qua
Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi
Sao lòng vẫn thấy bồi hồi
Trong đêm không ngủ....lạy trời quên anh.

Bài thơ: Lãng du đêm trăng

LÃNG DU ĐÊM TRĂNG
Tác giả: Trần Diệu Hương

Đêm thanh vắng trăng in bóng nước
Sóng bồng bềnh hẹn ước trời mây
Cho lòng lữ khách ngất ngây
Thả hồn phiêu lãng lòng đầy riêng mang.

Bài thơ: Lãng du đêm trăng
Bài thơ: Lãng du đêm trăng

Bài thơ: Đêm trắng

ĐÊM TRẮNG

Thơ: Hoàng Thị Oanh

Đêm thức trắng một mình bên song cửa

Mắt dõi nhìn lưng ghé dựa ngóng trông

Áng mây đêm theo gió uốn bập bồng

Vầng trăng khuyết hờn ghen trông buồn quá

Bâng khuâng ấy trở về sao thật lạ

Biết nói gì diễn tả để anh nghe

Gió len qua lay lá rụng bên hè

Thêm trống vắng phòng the càng hiu quạnh

Ngoài trời vẫn lung linh muôn sắc ánh

Trăng hững hờ ghé cạnh sát thềm hiên

Chỉ riêng ta ngăn cách bởi hai miền

Nên đêm vắng mãi không yên giấc ngủ

Sương ướt nhẹ long lanh giọt tinh tú

Ta níu cành tay giũ giữa tầng không

Dẫu đêm nay mi lại ướt má hồng

Nhưng luôn giữ mối duyên nồng anh nhé.

Bài thơ: Đêm trắng
Bài thơ: Đêm trắng

Bài thơ: Tôi Vẫn Chờ

TÔI VẪN CHỜ

Tác Giả: Thủy Cúc

Tôi vẫn ngồi đây đợi gió về

Cùng tôi ở lại ngắm trăng khuya

Hỏi trăng có biết bao mùa đã

Lỗi hẹn cùng tôi chốn hẹn hò

Tôi vẫn ở đây, tôi vẫn chờ

Một mình như thế cứ chông chênh

Hỏi trăng có thấu tình đau khổ

Nhói buốt tim tôi đã mấy mùa.

Bài thơ: Tôi Vẫn Chờ
Bài thơ: Tôi Vẫn Chờ

Bài thơ: Trăng Khuya

TRĂNG KHUYA

Tác giả: Nguyễn Ngọc Sáng

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người.

Bài thơ: Trăng Khuya
Bài thơ: Trăng Khuya

Bài thơ: Đêm trăng buồn

ĐÊM TRĂNG BUỒN

Thơ: Dương Hoàng

Trăng có buồn khi nghe tiếng thở than

Đêm quạnh quẽ mà lệ tràn khoé mắt

Ly rượu đắng quên hết tình gom nhặt

Mà vẫn nghe niềm hiu hắt trong lòng

Trăng có buồn thấy người vẫn hoài mong

Đêm trăng sáng mà sao lòng buồn bã

Bao nỗi nhớ len đầy trong đáy dạ

Mà làm sao để xóa hết bây giờ

Trăng có buồn khi ta đứng ngẩn ngơ

Cầm ly rượu sao thẩn thờ chới với

Bao ngày tháng đứng chờ nơi bến đợi

Nên tâm tư luôn diệu vợi nổi sầu

Lòng ta buồn khi thức suốt canh thâu

Muốn hỏi gió bởi vì đâu nên nỗi

Tình chợt đến rồi chợt đi rất vội

Đã khiến ta luôn cằn cỗi tủi hờn

Đêm trăng buồn lòng hiu hắt nhiều hơn

Thấy nhoè nhoẹt như trăng hờn dỗi khóc

Ta lại thấy sao quá nhiều mệt nhọc

Đêm trăng thanh ta cô độc một mình.

Bài thơ: Đêm trăng buồn
Bài thơ: Đêm trăng buồn

Bài thơ: Trăng quê

BÀI THƠ: TRĂNG QUÊ

Tác giả: Đặng Minh Mai

Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê
Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ
Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ
Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru

Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu
Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ
Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ
Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim?

Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm
Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát
Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát
Gió thu về thơm ngát lúa quê hương

Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương
Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ
Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở
Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê

Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê
Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy
Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy
Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

Bài thơ: Trăng quê
Bài thơ: Trăng quê

Bài thơ: Tình Trăng

TÌNH TRĂNG

Tác Giả: Võ Văn Thuận

Trăng khuya nhành liễu phân kỳ

Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường

Trăng vàng mờ nhạt khói sương

Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương

Mây mù che giấu trăng thương

Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng

Ta buồn mặt rủ mày hường

Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi

Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu

Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai

Gió đưa nhành liễu bắt cầu

Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau

Trăng ơi sao mãi một màu

Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần.

Bài thơ: Tình Trăng
Bài thơ: Tình Trăng

Bài thơ: Những mùa trăng đi qua

NHỮNG MÙA TRĂNG ĐI QUA

Tác giả: Diệp Ly

Mùa yêu cũ đã trở thành quá khứ

Như tàn đêm sương vỡ dưới ngàn cây

Người đã đi từ độ lá mùa phai

Chiều thu cuối heo may buồn day dứt

Màu kỷ niệm còn in sâu tiềm thức

Đêm lặng thầm chồng chất gánh đa đoan

Một trời sầu giăng mắc nẻo ly tan

Hồn đơn lạnh bẽ bàng nghe sao khóc.

Sương hay lệ nhạt nhòa trên suối tóc

Từng nỗi buồn lăn lóc ngõ hồn sâu

Trăng năm nào giờ lạc nẻo về đâu

Đêm huyền hoặc nghẹn ngào bao luyến nhớ.

Tình có đẹp cũng là tình dang dở

Lời thơ trầm nức nở gửi xa xôi

Hẹn ước nhiều giờ gió thoảng mây trôi

Tình rạn vỡ chia đôi đường cách trở.

Trăng ngày xưa hiểu nỗi lòng hai đứa

Trăng bây giờ nức nở chỉ mình ta

Những mùa trăng ký ức đã đi qua

Làm rơi rớt xót xa tình vụn dại.

Mộng đã tan sao lòng còn mãi đợi

Ta với người vời vợi mấy mùa trăng...

Bài thơ: Những mùa trăng đi qua
Bài thơ: Những mùa trăng đi qua

Bài thơ: Trăng rơi

TRĂNG RƠI

Tác giả: Hồ Viết Bình

Đêm rằm ngắm ánh trăng soi
Tìm xem chú cuội đang ngồi ở đâu
Ước gì là cánh chim câu
Bay lên trời biếc xoa đầu cuội chơi.

Chị Hằng rơi xuống giếng khơi
Ước gì là cá ta bơi cùng nàng
Đêm rằm ngắm ánh trăng vàng
Tuổi em mười sáu mơ màng xa xôi.

Lấy gàu múc ánh trăng rơi
Được cùng chị Nguyệt lên trời đầy sao
Đêm rằm lồng lộng trời cao
Ô kìa chú cuội rơi vào mắt em.
 

Bài thơ: Trăng rơi
Bài thơ: Trăng rơi

Bài thơ: Về với mùa trăng

VỀ VỚI MÙA TRĂNG

Tác giả: Nguyễn Lan Hương

Anh có kịp về?
Hay để lỡ mùa trăng
Rằm tháng tám sáng bừng đêm cổ tích
Lũ trẻ con ùa ra đường tinh nghịch
Những vì sao sà xuống đậu trên tay.

Nhanh lên Anh kẻo lỡ chuyến tàu đầy
Chiếc vé về tuổi thơ em giữ giùm Anh đó
Theo lũ trẻ ta cùng nhau xuống phố
Hương mùa thu hoà quyện ánh trăng vàng.

Về thôi Anh kẻo mùa cốm sẽ tan
Kẻo sang đông không còn Hoa sữa
Kẻo qua rồi mùa không còn về nữa
Kẻo chút lá vàng thu cuối cũng lìa xa.

Anh đừng buồn đừng giận những mùa qua
Đừng vội trách những mùa trăng đã lỡ
Ta cùng nhau trở về bằng nỗi nhớ
Chuyến tàu tuổi thơ không lỗi hẹn bao giờ...

Bài thơ: Về với mùa trăng
Bài thơ: Về với mùa trăng

 

Đăng ngày 28/10/2020, 39,902 lượt xem