Top 10 Bài viết về khoảng lặng trong cuộc sống hay nhất

Khoảng lặng là khoảnh khắc người ta cho phép mình rơi vào trạng thái không phải suy nghĩ, lo lắng điều gì. Khoảng lặng là khoảng thời gian không dài, không ngắn nhưng đủ để bản thân nhìn về quá khứ, những sự việc đã qua hoặc chợt nghĩ về ngày mai. Khoảng lặng đôi khi chỉ đơn giản là tự thưởng cho mình một ngày không lo những muộn phiền ngoài kia... Vậy hiểu đúng về khoảng lặng như thế nào, trong cuộc sống lúc nào xuất hiện khoảng lặng? Bạn có thể đọc những bài viết dưới đây:

Bài viết về khoảng lặng số 5

Đã bao giờ bạn cảm thấy cuộc sống này bế tắc? Đã bao giờ bạn thấy thế giới này như quay lưng với bạn? Những khi đó bạn thường làm gì? Tự nhốt mình trong phòng, lựa chọn chạy trốn hay điên cuồng lao đầu vào công việc? Ai trong chúng ta cũng phải trải qua những ngày như thế. Và khi đó điều ta cần nhất chính là tự cho mình một khoảng lặng - để bình tâm nhìn nhận lại mọi chuyện đã qua.

Ngày còn bé khi nghe ba mẹ nói về khoảng lặng trong cuộc sống, tôi vẫn luôn mơ hồ chẳng biết đó là gì. Khi lớn lên, sự tò mò đã thôi thúc tôi tìm hiểu về nó. Vậy khoảng lặng là gì? Là giây phút con người tự cho phép mình rơi vào trạng thái không phải suy nghĩ, lo lắng bất cứ điều gì cả. Là lúc tâm hồn ta muốn được nghỉ ngơi, muốn được ngồi lặng thinh lắng nghe nhịp tim của mình. Là một khoảng thời gian không dài, không ngắn nhưng đủ để bản thân nhìn về những điều đã qua, những chuyện trong quá khứ hay bất chợt nghĩ đến ngày mai. Khoảng lặng đôi khi đơn giản chỉ là tự thưởng cho bản thân một ngày chẳng buồn lo những muộn phiền ngoài kia. Không phải điều gì lớn lao, suy cho cùng khoảng lặng chính là lúc chúng ta cho phép mình quên đi thế giới thực tại.

Tôi đã bao lần tự hỏi tại sao xã hội càng phát triển, con người cần có khoảng lặng? Có lẽ, hành trình đi tìm câu trả lời sẽ rất gian nan với một cô học trò cấp ba như tôi. Xã hội tiến bộ, thời đại công nghệ phát triển, con người bị cuốn vào công việc, guồng quay cuộc sống. Chạy đua cùng thời gian, cùng dòng chảy của xã hội, con người dần biến mình thành một cỗ máy. Họ không ngừng làm việc, không ngừng kiếm tiền. Người lớn chịu áp lực từ công việc rồi khi trở về nhà sẽ có những gánh nặng cơm, áo, gạo tiền rồi gia đình bên nội, bên ngoại. Bao thứ bủa vây lấy họ. Những lúc đó họ nên làm gì? Cần thiết nhất chính là tự dừng lại mọi thứ, cho bản thân một khoảng lặng để bình tâm, nạp năng lượng rồi chiến đấu tiếp.

Hay trong tình yêu, sau bao lần đổ vỡ người ta thường có xu hướng khép mình, ngại mở lòng với người sau. Thậm chí có người mất niềm tin vào tình yêu, họ căm ghét chuyện tình cảm, họ cho rằng ai cũng như người trong quá khứ. Khi ấy điều họ cần chính là một khoảng thời gian đủ để suy nghĩ, nhìn và chấp nhận những chuyện đã qua. Đồng thời tự cho mình và cho người một cơ hội.

Và đặc biệt tuổi trẻ chúng ta, cần những khoảng lặng hơn bao giờ hết. Chắc hẳn bạn đã nghe đến cái chết thương tâm của một thành viên nhóm nhạc SHINee là Jonghyun. Anh ấy chết vì bệnh trầm cảm, hay chính vì không thể chịu đựng được nữa những áp lực của cuộc sống. Hằng ngày anh ấy vẫn gồng mình để hứng chịu mọi thứ, cho đến một ngày không thể chịu được nữa anh đã chọn cái chết để giải thoát tất cả. Giá như khi đó anh tự cho mình một khoảng thời gian ngắn thôi để suy nghĩ, để tìm bình yên trong tâm hồn, có lẽ đã không xảy ra chuyện đau lòng đó. Con người hiện đại thường vội vã, quên đi chính bản thân mình. Họ dần rơi vào trạng thái mất cân bằng, kiểm soát. Những lúc ấy cần lắm những khoảng lặng để nhìn nhận lại mọi thứ...

Giữa dòng đời xô bồ ai chẳng mong muốn được một lần thu mình vào thế giới riêng. Nhiều khi đi làm về chỉ muốn ngả lưng lên chiếc giường thân yêu, tạm gác đi những mệt mỏi ngoài kia nhưng nhận ra mình còn gia đình, lại phải bật dậy và cố gắng. Phàm là con người ai cũng có một giới hạn chịu đựng nhất định, đến hạn mức sẽ không thể tiếp tục được nữa. Khi đó, đừng cố nữa, mà hãy dừng lại. Cuộc đời cần có những dấu phẩy trước khi đến được dấu chấm cuối cùng.

Riêng bản thân tôi, ở những năm tháng cấp ba, áp lực nhất có lẽ là chuyện thi cử, học hành. Dưới sức ép từ ba mẹ, nhà trường đã có lúc tôi rơi vào bế tắc thật sự. Nhưng rồi tôi đã suy nghĩ tích cực hơn, tôi xin phép ba mẹ cho tôi được thư thả vài ngày để tâm trạng thoải mái hơn. Tôi dành ba ngày để suy nghĩ về ước mơ, về đam mê, về những thứ tôi sẽ có được và mất đi nếu tôi thành công hay thất bại. Tôi vạch ra cho bản thân một kế hoạch ổn định hơn, ít áp lực hơn, tự nhủ phải luôn giữ cho tâm thật thoải mái. Và mỗi lần như vậy tôi thấy bản thân tốt hơn rất nhiều, chẳng còn bi quan như trước đó. Thật ra con người chúng ta ai cũng luôn cần một khoảng lặng để được nghỉ dưỡng cho tâm hồn, cho thể xác.

Khoảng lặng - điều mà ta đang tìm kiếm. Nếu mỗi ngày trôi qua của bạn đang rất mệt mỏi hãy dừng lại mọi thứ, chọn cho mình một góc, bình ổn lại tất cả. Cuộc sống này cần lắm những khoảng lặng, cũng giống như giữa chốn ngục tù ô nhục trong truyện "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân vẫn tồn tại một Viên quản ngục có thiên lương trong sáng. Nếu cuộc đời là một bản nhạc hỗn loạn, lắm nốt cao độ thì khoảng lặng chính là những nốt trầm da diết, giúp ta cân bằng cuộc sống.

Bài viết về khoảng lặng số 5
Bài viết về khoảng lặng số 5

Bài viết về khoảng lặng số 5
Bài viết về khoảng lặng số 5

Bài viết khoảng lặng số 7

Phạm Lữ Ân từng có quan điểm:"Dù cuộc sống có trôi nhanh đến mấy, em nhớ để dành trong đời mình21 những khoảng lặng trời đợi". Đây thực sự là một quan điểm sống rất hay trong cuộc sống hiện đai và bận rộn ngày nay. Trên thực tế dù cho mỗi chúng ta có chạy đôn chạy đáo lo cho công việc và mọi thứ đến đâu thì tác giả cũng khuyên chúng ta thực sự dành ra những khoảng lặng chờ đợi cho mình.

Khoảng lặng chờ đợi ở đây có nghĩa là những khoảng thời gian mà bản thân chúng ta thực sự dành cho bản thân mình, thực sự thư giãn, thực sự lắng nghe cơ thể mình. Điều này không có nghĩa là lãng phí thời gian trôi qua mà những khoảng lặng chờ đợi ở đây có nghĩa là những khoảng lặng mà mỗi chúng ta bỏ ra để làm những điều tử tế.

Thực tế rằng, cuộc sống nhiều lúc quá xô bồ gấp gáp, con người ko muốn lãng phí 1 phút giây nào nhưng đôi khi chúng ta cần sống chậm lại hơn 1 chút. Trong những khoảng lặng chờ đợi ấy, chúng ta lắng nghe lòng mình, chúng ta lan tỏa yêu thương ta những người xung quanh, hoặc làm những điều bình yên bé nhỏ mà chúng ta chưa được làm vào khoảng thời gian bận rộn trong ngày. Điều này sẽ thực sự có ích cho cuộc sống của mỗi người: sống chậm hơn chút để tận hưởng từng phút giây và thấy hạnh phúc.

Bài viết khoảng lặng số 7
Bài viết khoảng lặng số 7

Bài viết khoảng lặng số 7
Bài viết khoảng lặng số 7

Bài viết về khoảng lặng số 4

Cuộc sống với những dòng chảy xô bồ khiến con người ta quên mất đi về những thứ tươi đẹp đang diễn ra quanh mình. Chính vì vậy, con người cần có những khoảng lặng để bình tĩnh lại, suy nghĩ về cuộc đời. Nhận xét về vấn đề này, Phạm Lữ Ân đã bày tỏ quan điểm của mình "Dù cuộc sống có trôi nhanh đến mấy, em nhớ để dành trong đời mình những khoảng lặng trời đợi".

Màn đêm đã buông xuống với bao suy tư trầm mặc, với cuộc sống bon chen bộn bề, với những nỗi buồn ở tận nơi sâu thẳm mà chẳng biết than thở cùng ai?

Đôi khi, cần một khoảng lặng trong cuộc sống cho riêng mình. Một khoảng lặng nhỏ bé để trút hết mọi tâm trạng u buồn, để nhìn lại sau lưng ngẫm về phía trước, để nhấm nháp nỗi buồn vu vơ, để ngắm nhìn cuộc sống. Một khoảng lặng để thả hồn theo cơn gió bay đi, hay đơn giản chỉ là để tìm lại chút gì đó cho riêng mình…

Ta vẫn đi tìm “khoảng lặng” suốt chiều dài nỗi nhớ, vẫn tự dặn là hãy thưởng cho mình những khoảnh khắc không yên, những phút giây êm đềm sau những ngày miệt mài vất vả. Nhưng! Ấy thế mà ta vẫn rơi vào vòng luẩn quẩn vô hình, trong chính khoảng lặng đó ta vẫn đi về với những trở trăn, những miền nhớ niềm thương, những dằn vặt của trái tim vẫn khắc khoải đôi điều.

Đường đời mỗi người như một đường thẳng, khi chúng giao nhau thì tạo thành ngã tư, hết ngã tư rồi thì vẫn sẽ là một đường thẳng và rồi lại gặp ngã tư khác… Sự quẩn quanh, bế tắc nhiều khi làm ta bất lực. Cuộc sống hiện đại hóa nên dường như con người cũng đang biến hóa theo. Tất cả giống như một kịch bản viết sẵn, khô khốc và gượng gạo.

Nhiều lúc tự hỏi rằng: Những trái tim đồng điệu, những con người sống tình cảm thực sự giờ đây đâu còn nữa? Con người đang dần biến mình thành những diễn viên chuyên nghiệp với những mối quan hệ tính toán. Một đời sống tự do tự tại để không còn phải gồng mình vì những guồng quay của cuộc sống thật không đơn giản. Biết làm sao được khi mình cũng chỉ là một hạt cát vô danh.

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua, những gì đang tới và cả ở trong tương lai xa lắc. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng để đọng lại chút dư âm cho người nghe. Trong cuộc sống cũng vậy, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào thấy được. Có ngẫm thì mới thấm, có hiểu thì mới vương.

Có ai từng quen mà dường như xa lạ, có ai từng yêu mà đã chia xa, có gì đó nhớ nhớ quên quên lẫn lộn trong tâm trí? Một chút gì đó hờ hững và vô tâm mà đời sống thường nhật ta vẫn bắt gặp, ta đã vô tình đi qua nhưng lại chẳng để lại dấu chân người?

Nhưng.. Khoảng lặng không thể tồn tại mãi mãi được... Giật mình! Ta lại trở về với nhịp sống nhanh mạnh, lại tiếp tục đua chen giữa cái dòng đời xô bồ. Nhưng có từ những khoảng lặng ta mới có cái nhìn khác để khơi dậy trong tâm hồn mình những gì tinh túy, thanh thản và bình yên nhất.

Cuộc sống ồn ào và tấp nập quá! Bận rộn thật đấy. Nhưng có lẽ ai cũng nên dành cho mình một khoảng lặng để dừng bước trên con đường đang đi. Một khoảng lặng để lắng nghe con tim lên tiếng. Một khoảng lặng để mong thời gian ngừng trôi... Khoảng lặng nhỏ, nhỏ thôi... nhưng đủ để yêu thương và giữ lấy yêu thương!

Bài viết về khoảng lặng số 4
Bài viết về khoảng lặng số 4

Bài viết về khoảng lặng số 4
Bài viết về khoảng lặng số 4

Bài viết về khoảng lặng số 10

Màn đêm đã buông xuống với bao suy tư trầm mặc, với cuộc sống bon chen bộn bề, với những nỗi buồn ở tận nơi sâu thẳm mà chẳng biết than thở cùng ai?

Đôi khi cần một khoảng lặng trong cuộc sống cho riêng mình. Một khoảng lặng nhỏ bé để trút hết mọi tâm trạng u buồn, để nhìn lại sau lưng ngẫm về phía trước, để nhấm nháp nỗi buồn vu vơ, để ngắm nhìn cuộc sống. Một khoảng lặng để thả hồn theo cơn gió bay đi, hay đơn giản chỉ là để tìm lại chút gì đó cho riêng mình…

Khoảng lặng cuộc sống

Ta vẫn đi tìm “khoảng lặng” suốt chiều dài nỗi nhớ, vẫn tự dặn là hãy thưởng cho mình những khoảnh khắc không tên, những phút giây êm đềm sau những ngày miệt mài vất vả. Nhưng! Ấy thế mà ta vẫn rơi vào vòng luẩn quẩn vô hình, trong chính khoảng lặng đó ta vẫn đi về với những trở trăn, những miền nhớ niềm thương, những dằn vặt của trái tim vẫn khắc khoải đôi điều.

Đường đời mỗi người như một đường thẳng, khi chúng giao nhau thì tạo thành ngã tư, hết ngã tư rồi thì vẫn sẽ là một đường thẳng và rồi lại gặp ngã tư khác… Sự quẩn quanh, bế tắc nhiều khi làm ta bất lực. Cuộc sống hiện đại hóa nên dường như con người cũng đang biến hóa theo. Tất cả giống như một kịch bản viết sẵn, khô khốc và gượng gạo.

Nhiều lúc tự hỏi rằng: Những trái tim đồng điệu, những con người sống tình cảm thực sự giờ đây đâu còn nữa? Con người đang dần biến mình thành những diễn viên chuyên nghiệp với những mối quan hệ tính toan. Một đời sống tự do tự tại để không còn phải gồng mình vì những guồng quay của cuộc sống thật không đơn giản. Biết làm sao được khi mình cũng chỉ là một hạt cát vô danh.

Giữa dòng đời xô bồ, đôi lúc con người ta cũng cần một chút thời gian để sống chậm, nhìn lại những gì đã qua, những gì đang tới và cả ở trong tương lai xa lắc. Đôi lúc trong một bản nhạc sôi động lại có khoảng lặng để đọng lại chút dư âm cho người nghe. Trong cuộc sống cũng vậy, khoảng lặng giúp người ta nhận ra nhiều điều mà bình thường không thể nào thấy được. Có ngẫm thì mới thấm, có hiểu thì mới vương.

Có ai từng quen mà dường như xa lạ, có ai từng yêu mà đã chia xa, có gì đó nhớ nhớ quên quên lẫn lộn trong tâm trí? Một chút gì đó hờ hững và vô tâm mà đời sống thường nhật ta vẫn bắt gặp, ta đã vô tình đi qua nhưng lại chẳng để lại dấu chân người?

Nhưng.. Khoảng lặng không thể tồn tại mãi mãi được… Giật mình! Ta lại trở về với nhịp sống nhanh mạnh, lại tiếp tục đua chen giữa cái dòng đời xô bồ. Nhưng có từ những khoảng lặng ta mới có cái nhìn khác để khơi dậy trong tâm hồn mình những gì tính túy, thanh thản và bình yên nhất.

Cuộc sống ồn ào và tấp nập quá! Bận rộn thật đấy. Nhưng có lẽ ai cũng nên dành cho mình một khoảng lặng để dừng bước trên con đường đang đi. Một khoảng lặng để lắng nghe con tim lên tiếng. Một khoảng lặng để mong thời gian ngừng trôi… Khoảng lặng nhỏ, nhỏ thôi… nhưng đủ để yêu thương và giữ lấy yêu thương!

Bài viết về khoảng lặng số 10
Bài viết về khoảng lặng số 10

Bài viết về khoảng lặng số 10
Bài viết về khoảng lặng số 10

Bài viết về khoảng lặng số 1

Giữa cuộc sống ồn ào, nhộn nhịp, ai trong mỗi chúng ta cũng đều cần có cho mình một khoảng lặng để cuộc sống chậm lại và ý nghĩa hơn. Khoảng lặng là giây phút con người tự cho phép mình được sống thoải mái, không vướng bận, âu lo; thời điểm mà con người được nghỉ ngơi, thư giãn. Có người nghĩ rằng, khoảng thời gian ấy chính là phần thưởng vô giá cho bản thân, giãn cách nhịp sống nghẹt thở, tạo ra những nguồn năng lượng mới.

Vậy, tại sao chúng ta lại cần có những "khoảng lặng"? Phải chăng chính là do mặt trái của xã hội công nghệ hiện đại, thời đại khoa học kĩ thuật vượt trội, con người bị cuốn vào những guồng quay của công việc, làm việc như một cái máy, sống nhanh, sống vội, sống quay cuồng. Hàng loạt những con số đáng kinh ngạc đã được công bố, ở Nhật Bản, số người tự tử ngày một tăng cao, do áp lực công việc, do áp lực từ cấp trên mà không ít những người đã chết, chết do tự tự, chết do làm việc quá sức. Đừng ngần ngại cho mình những khoảng lặng để ta thấy được ý nghĩa của cuộc sống, đừng ngại ngần khi tạo cho mình những nguồn năng lượng mới, cố gắng vì một cuộc sống hạnh phúc và hướng tới một sự tĩnh tại trong tâm hồn, vững vàng trước những phong ba, bão táp của đường đời.

Bài viết về khoảng lặng số 1
Bài viết về khoảng lặng số 1

Bài viết về khoảng lặng số 1
Bài viết về khoảng lặng số 1

Bài viết về khoảng lặng số 3

Cuộc đời không chỉ là những ồn ã, xô bồ và ta cần đến nhưng khoảng lặng trong đời. Khoảng lặng có thể hiểu đơn giản là sự tĩnh lặng, phút thư thái không tạp âm, không ồn ã. Khoảng lặng trong đời sống này dường như trở nên xa xỉ hơn vì con người quay mình trong tiếng xe cộ, tiếng khóc của trẻ con, tiếng người mẹ quát đứa con vì học kém... Chính vì thế ta càng trân trọng khoảng lặng để có thể thả lòng mình, chìm mình trong niềm vui nho nhỏ, hạnh phúc nho nhỏ. Khoảng lặng ấy cho con người phút nhìn lại mình để nhận ra bản thân cũng đã sống đầy nhạt nhẽo, vô vị như thế. Nhờ phút bình yên hiếm hoi, ta nhìn thế giới rộng lớn, nhìn về phần đời nhỏ nhoi của mình và từ đó có thể thúc giục bản thân hãy sống sao cho ý nghĩa, cho bớt "nhạt".

Những khoảng lặng là phút giây khiến con người dễ thấy tủi nhất, dễ thấy lòng nặng trĩu nhất vì phải nhìn lại những gì đã qua khi quanh ta chẳng còn ai để ồn ã, để cố tình quên đi cuộc đời mệt mỏi, bế tắc. Bạn biết không, khoảng lặng là điều ai cũng cần. Nhưng nếu như cứ cố đợi chờ cho bằng được một khoảng lặng thì lại chẳng dễ dàng. Hãy vượt lên áp lực cuộc sống để tìm đến khoảng lặng trong tâm trí. Vì đó mới là khoảng lặng bình yên nhất của tâm hồn mà ta có thể nương mình để khóc, để đau và để mạnh mẽ và đứng lên. Tóm lại, tìm kiếm một khoảng lặng, đắm mình trong nó là điều mà ta có thể làm thay vì vẩn vơ về đời và biết đâu, điều diệu kỳ sẽ xảy đến trong khoảng lặng cuộc sống ngỡ vô tình!

Bài viết về khoảng lặng số 3
Bài viết về khoảng lặng số 3

Bài viết về khoảng lặng số 3
Bài viết về khoảng lặng số 3

Bài viết khoảng lặng số 9

Bạn đã bao giờ cảm thấy bế tắc trong cuộc sống này chưa? Bạn đã bao giờ cảm thấy thế giới quay lưng lại với mình chưa? Khi đó bạn thường làm gì? Tự nhốt mình trong phòng, chọn chạy trốn hay điên cuồng lao vào công việc? Tất cả chúng ta đều có những ngày như thế. Và khi đó điều chúng ta cần nhất là dành cho mình một khoảng lặng - để bình tâm nhìn lại mọi thứ đã qua.

Khi còn nhỏ, khi nghe bố mẹ kể về những khoảng lặng trong cuộc sống, tôi luôn mơ hồ không biết đó là gì. Lớn lên, sự tò mò đã dẫn dắt tôi tìm hiểu về nó. Vậy im lặng là gì? Thời điểm mà con người ta cho phép mình rơi vào trạng thái không phải suy nghĩ hay lo lắng điều gì. Đó là lúc tâm hồn ta muốn được nghỉ ngơi, muốn được ngồi yên tĩnh lắng nghe nhịp tim của mình. Đó là khoảng thời gian không dài, không ngắn nhưng đủ để bản thân nhìn về quá khứ, dĩ vãng hay chợt nghĩ về ngày mai. Khoảng lặng đôi khi chỉ đơn giản là tự thưởng cho mình một ngày không lo những muộn phiền ngoài kia. Không phải vấn đề gì to tát, suy cho cùng, khoảng lặng là lúc chúng ta cho phép mình quên đi thế giới thực tại.

Đã bao lần tôi tự hỏi tại sao xã hội càng phát triển, con người càng cần những khoảng lặng? Có lẽ, hành trình đi tìm câu trả lời sẽ rất gian nan đối với một học sinh cấp 3 như em. Với sự tiến bộ của xã hội, sự phát triển của công nghệ, con người bị cuốn vào công việc và cuộc sống. Chạy đua với thời gian, với dòng chảy của xã hội, con người dần biến mình thành một cỗ máy. Họ không ngừng làm việc, họ không ngừng kiếm tiền. Người lớn chịu nhiều áp lực từ công việc, khi trở về nhà sẽ là gánh nặng cơm áo, gạo tiền, gia đình nội ngoại. Mọi thứ đều bao quanh họ. Sau đó họ phải làm gì? Điều cần thiết nhất là hãy dừng mọi thứ lại, cho bản thân một chút thời gian để tĩnh tâm, nạp năng lượng rồi hãy tiếp tục chiến đấu.

Hay trong tình yêu, sau nhiều lần đổ vỡ, con người ta thường có xu hướng khép mình, ngại mở lòng với người bên cạnh. Thậm chí có người còn mất niềm tin vào tình yêu, họ ghét những cuộc tình, họ nghĩ ai cũng như người ta ngày xưa. Khi đó điều họ cần là đủ thời gian để suy nghĩ, nhìn nhận và chấp nhận quá khứ. Đồng thời cho bản thân và những người khác một cơ hội.

Và nhất là tuổi trẻ của chúng ta, cần những khoảng lặng hơn bao giờ hết. Chắc hẳn bạn đã từng nghe về cái chết thương tâm của Jonghyun, thành viên SHINee. Anh ấy chết vì trầm cảm, hay chỉ vì anh ấy không thể chịu đựng được những áp lực của cuộc sống nữa. Hàng ngày anh vẫn cố gắng chịu đựng mọi thứ, cho đến một ngày anh không thể chịu đựng được nữa và chọn cái chết để giải thoát tất cả. Giá như anh dành cho mình một khoảng thời gian ngắn để suy nghĩ, tìm lại sự bình yên trong tâm hồn thì có lẽ chuyện đau lòng đó đã không xảy ra. Con người hiện đại thường vội vàng, quên mất bản thân. Họ dần rơi vào trạng thái mất cân bằng và kiểm soát. Những lúc đó cần lắm những khoảng lặng để ngẫm nghĩ lại mọi thứ...

Giữa nhịp sống hối hả, bận rộn, ai chẳng muốn một lần rút vào thế giới của riêng mình. Nhiều khi đi làm về chỉ muốn ngả lưng trên chiếc giường thân yêu, tạm gác lại những mệt mỏi ngoài kia, nhưng nhận ra mình còn gia đình, lại phải gượng dậy cố gắng. Mỗi con người đều có một giới hạn sức chịu đựng nhất định, đến mức không thể tiếp tục được nữa. Lúc đó đừng cố nữa mà hãy dừng lại. Cuộc sống cần dấu phẩy trước khi đến cái cuối cùng.

Riêng tôi, trong những năm cấp 3, áp lực nhất có lẽ là thi cử và học hành. Trước sức ép của bố mẹ, nhà trường đã có lúc tôi rơi vào bế tắc thực sự. Nhưng sau đó tôi suy nghĩ tích cực hơn, tôi xin phép bố mẹ cho tôi nghỉ ngơi vài ngày để tinh thần thoải mái hơn. Tôi đã dành ba ngày để suy nghĩ về ước mơ của mình, về đam mê của mình, về những gì tôi sẽ được và mất nếu tôi thành công hay thất bại. Tôi đặt ra cho mình một kế hoạch ổn định hơn, bớt căng thẳng hơn, tự nhủ phải luôn giữ tâm lý thoải mái. Và mỗi lần như vậy tôi thấy khỏe hơn rất nhiều, không còn bi quan như trước nữa. Thực tế, con người chúng ta luôn cần khoảng thời gian yên tĩnh để nghỉ ngơi cho tâm hồn và thể xác.

Khoảng lặng – điều chúng tôi đang tìm kiếm. Nếu mỗi ngày trôi qua thật mệt mỏi, hãy dừng mọi việc lại, chọn một góc rồi ổn định mọi thứ. Cuộc sống này cần lắm những khoảng lặng, cũng giống như trong ngục tù tủi hổ trong truyện “Chữ người tử tù” của Nguyễn Tuân, vẫn còn đó một viên quản ngục với thiên lương trong sáng. Nếu cuộc sống là một bản nhạc hỗn độn với nhiều nốt cao, thì khoảng lặng chính là những nốt trầm sâu lắng giúp ta cân bằng cuộc sống.

Bài viết khoảng lặng số 9
Bài viết khoảng lặng số 9

Bài viết khoảng lặng số 9
Bài viết khoảng lặng số 9

Bài viết về khoảng lặng số 6

Một buổi sáng tinh mơ bạn thức dậy sớm nhìn ra khoảng không ngoài sân với nắng với những cơn gió nhẹ hiu hiu thổi mọi thứ như đang vươn mình thức dậy hé nở một ngày mới và bạn bỗng mỉm cười bỗng thấy lòng bình yên và sung sướng...

Một ngày ngồi vò vỏ một mình đối diện với đống công việc mà nếu có ai đó tri âm sẽ rôm rả và vui biết chừng nào bạn bỗng thấy thật bâng khuâng lòng tràn ngập những cảm xúc bạn bỗng muốn viết gì đó dù là rất ngắn rất "vô duyên" mà chỉ có mình bạn hiểu...

Là lúc bạn muốn nói lời cảm ơn chân thành muốn gửi yêu thương đến cho ai đó vì những gì họ đã làm cho bạn hay chỉ vì bạn cảm thấy họ rất có ý nghĩa với mình...

Cuộc sống là một khúc ca với đầy những cung bậc âm thanh hình ảnh cảm xúc bất chợt. Mọi thứ qua đi để lại cho bạn những khoảng lặng để suy ngẫm để nhìn lại mọi thứ. Với hy vọng lắng nghe để cùng chia sẻ như những trang nhật kí thầm lặng topic sẽ là nơi để bạn gửi những tâm tình ngắn ngủi nhưng đầy ý nghĩa.

Lúc nào đó nhận ra rằng mình rất yêu buổi sáng cái buổi tinh khôi se se làm gò má đỏ hồng và là buổi để bắt đầu mọi thứ. Nếu hàng ngàn thi sĩ ca ngợi buổi chiều tím với không gian mênh mang đọng sầu buổi đêm với bóng tối và những giọt nước mắt khi đối diện với bản thân khi cô đơn hiu quạnh thì tôi lại thích bắt đầu bằng buổi sáng thích viết về buổi sáng. Buổi sáng là khởi đầu cho những hiện tại là lúc bắt đầu để mỉm cười và yêu thương.

Buổi sáng dậy thật sớm mở tung cửa đón hơi gió lạnh đầu ngày lùa vào tâm hồn mát mẻ và dễ chịu vô cùng. Tôi đưa mắt nhìn về những tán cây đêm qua đã thấm mưa và bây giờ chỉ còn là vài giọt sương còn lưu luyến chưa muốn rời khỏi những chiếc lá xanh và như khỏe khoắn hơn sau một cơn mưa. Mưa làm buổi sáng đẹp hơn làm không khí trong lành hơn và cũng làm lòng người trở nên dịu dàng hơn. Liệu ai có thể bực bội tức tối khi nhìn vào thiên nhiên hiền hòa như thế. Bỗng ước chi mình có được một ngôi nhà rộng hơn xíu có cửa sổ nơi ấy sẽ trang trí một bình hoa nhỏ và chiếc màn von xuôi theo khung cửa sổ để mỗi sáng thức dậy lại bước đến bên mở cửa đón làn gió mới đầu tiên ùa vào. Nhưng thật tiếc là nhà mình bé tẹo chỉ biết mong thôi...

Tôi bước ra đường buổi sáng chủ nhật dường như mọi thứ ngủ vùi trễ hơn trong màn sương vẫn khép nhưng rất đẹp. Tôi dạo quanh nơi yêu thích nhất. Tôi thích con đường và những ngôi nhà ở nơi đây lãng mạn hiền hòa với hàng cây xanh thẳng tắp gió và nắng chan hòa với nhau cứ theo bước ai đó đang dạo vào buổi sớm. Gió lộng áo và tóc bay trong gió buổi sáng sao thật dễ thương. Tôi bước đi lòng không nặng như mọi khi hôm nay là một ngày vui bởi tự tôi đã có thể trút bỏ cái gánh nặng bấy lâu mang trong lòng và lại đã nói mới là sẽ mới không thất hứa nữa vì già rồi!

Lang thang trong khu phố lòng mênh mang rộn ràng nghĩ về nhiều thứ tôi nghĩ đến người bạn nếu biết mình siêng đi dạo thế này chắc nó sẽ cười phì. Nghĩ về cuốn sách mới đọc hôm qua chứa chan cảm xúc và một phút giây nào đó nghĩ về những người thân. Giờ này chắc họ vẫn còn ngủ đang đêm mà nghĩ đến đó rồi lại thôi...

Nghĩ thế và lại bước đi lòng lại mênh mang nghĩ mông lung. Nghĩ đến câu hỏi của ai đó: "Nếu thực tế đi ngược lại với mơ ước của bạn bạn sẽ làm gì?" cũng thật tình cờ và trùng hợp khi đọc câu hỏi này ở trong blog Vi. Và...có lẽ không chỉ riêng tôi mà tất cả đều phải..chấp nhận. Và tôi cũng thế sẽ chấp nhận để làm một người bạn. Cảm ơn!

Và gió và những hạt mưa buổi sáng lất phất rơi trên vai áo... Mưa lại rơi rồi mưa ơi. Những giọt mưa bóng mây buổi sáng không lạnh từng hạt cứ nhẹ nhàng rơi khẽ bay đi theo làn gió đang se rồi vỡ vụn chẳng biết phải nói gì... Nhớ và nhẩm hát theo một câu hát: "Sống trên đời sống cần có một tấm lòng..." dù " ...để gió cuốn đi" .

Bài viết về khoảng lặng số 6
Bài viết về khoảng lặng số 6

Bài viết về khoảng lặng số 6
Bài viết về khoảng lặng số 6

Bài viết về khoảng lặng số 2

Nhiều khi trong cuộc sống ai cũng có lúc mệt mỏi, khó khăn, khi đó điều ta cần nhất chính là tự cho mình một khoảng lặng - để bình tâm nhìn nhận lại mọi chuyện đã qua. Khoảng lặng là giây phút con người tự cho phép mình rơi vào trạng thái không phải suy nghĩ, là lúc tâm hồn ta muốn được nghỉ ngơi, muốn được ngồi lặng thinh lắng nghe nhịp tim của mình.

Xã hội tiến bộ, thời đại công nghệ phát triển, con người bị cuốn vào công việc. Người lớn chịu áp lực từ công việc rồi khi trở về nhà sẽ có những gánh nặng cơm, áo, gạo tiền rồi gia đình bên nội, bên ngoại...Những lúc đó con người ta nên làm gì? Cần thiết nhất chính là tự dừng lại mọi thứ, cho bản thân một khoảng lặng để bình tâm, nạp năng lượng rồi chiến đấu tiếp. Nhiều khi đi làm về chỉ muốn ngả lưng lên chiếc giường thân yêu, tạm gác đi những mệt mỏi ngoài kia nhưng nhận ra mình còn gia đình, lại phải bật dậy và cố gắng. Cuộc đời cần có những dấu phẩy trước khi đến được dấu chấm cuối cùng.

Khoảng lặng - điều mà ta đang tìm kiếm. Nếu mỗi ngày trôi qua của bạn đang rất mệt mỏi hãy dừng lại mọi thứ, chọn cho mình một góc, bình ổn lại tất cả. Cuộc sống này cần lắm những khoảng lặng, cũng giống như giữa chốn ngục tù ô nhục trong truyện "Chữ người tử tù" của Nguyễn Tuân vẫn tồn tại một Viên quản ngục có thiên lương trong sáng. Nếu cuộc đời là một bản nhạc hỗn loạn, lắm nốt cao độ thì khoảng lặng chính là những nốt trầm da diết, giúp ta cân bằng cuộc sống.

Bài viết về khoảng lặng số 2
Bài viết về khoảng lặng số 2

Bài viết về khoảng lặng số 2
Bài viết về khoảng lặng số 2

Bài viết khoảng lặng số 8

Mỗi khi bản thể đang gào thét, đó là lúc trái tim bạn sắp sửa lên tiếng và cần, cần lắm một khoảng lặng an yên, để kịp gột rửa và hong khô hồn mình cho qua những hỗn tạp của thường nhật. Đôi khi con người ta chỉ cần những góc tĩnh nhỏ bé cho riêng mình để biết được hạnh phúc là giản đơn, để biết được mục đích mình sinh ra và sống, để nhìn thấu ai chân thành hay đang giả dối...

Khoảng lặng sẽ chữa mọi vết thương trong tâm hồn.

Con người… họ chen nhau trên những chuyến tàu nhanh nhưng họ chẳng biết mình tìm kiếm cái gì nữa, thế là họ mới cuống cuồng lên rồi chạy. Con người cũng giống như những chiếc lá vàng mòn mỏi. Đứng trước những xô đẩy của cơn gió cuộc đời, bạn chọn cách để dòng nước cuốn phăng đi tất cả, hối hả, xa xôi theo cái gọi là “nhịp sống hiện đại” hay nhẹ nhàng buông lơi bản ngã, sống chậm lại, tận hưởng để lắng nghe những thanh âm trong trẻo của cuộc sống? Là khoảng lặng…

“Khoảng lặng không phải là một đại dương yên tĩnh mà chính là những đợt sống ngầm” - Xã hội hiện đại là khi con người ta bị cuốn trôi theo nhịp thở hối hả, gấp gáp và đời thường dần khiến những nốt trầm lặng trong cuộc đời trở nên hiếm hoi và nhỏ bé. Tại sao ta cứ phải mãi miết thắng vượt tốc độ với cuộc sống mà không thử đôi lần đặt gánh nặng trên vai xuống và chịu dừng chân một chút trên hành trình của riêng mình?

Khoảng lặng trong nghệ thuật có thể là phút dừng lại của một nốt trầm xao xuyến khiêm nhường trong bản hòa ca của hàng triệu thanh âm, là dấu ba chấm trong một tác phẩm thi ca đẫm vị hay những mảng tối và sẫm lại trong bức tranh của người họa sĩ.

Trong cuộc sống, liệu có bao giờ bạn tìm thấy cho mình một khoảng lặng?

Là nỗi buồn, bất chợt ngã gục giữa những xô đẩy của dòng đời. Ngẫm suy rồi lấy hết dũng khí và bứt mình ra khỏi chuỗi ngày bon chen, hỗn độn cho lòng mình được lắng lại và chờ đón những giây phút yêu thương trong cuộc đời.

Khoảng lặng đôi khi là hạnh phúc!

Cuộc đời mệt mỏi và lắm thứ ngoài kia dễ khiến người ta thấy sợ, thấy hoang mang lạ kì. Dừng chân lại, một mình trong căn phòng nhỏ, có cửa sổ đón chút tinh khôi của ánh sáng cuối ngày, với những cơn mưa ùa về trong bất chợt. Ta thôi lo lắng, thôi mệt mỏi, một bản nhạc không lời, trang giấy trắng, một chiếc bút trong tay, cứ viết, viết để trao gửi yêu thương. Hay chiều muộn, đứng thả hồn vu vơ trước con phố vào thu có lá sấu vàng nhẹ bẫng trên mặt đường, rồi nhắm mắt thật chặt, ngẩng đầu lên cao, cho gió khẽ khàng luồn qua mái tóc và cảm nhận tất cả bằng trái tim.

Khoảng lặng đâu phải là sự câm nín vô hồn. Đó chính là lúc ta thấy hồn mình lắng dịu lại, để cho bản ngã đủ tỉnh táo và nói chuyện với chính mình. Cuộc sống ngoài kia dẫu mệt nhoài. Mặc kệ. Đôi lúc phải im lặng để nghe mình lên tiếng, để suy nghĩ về những trải nghiệm nhỏ nhặt trong cuộc sống và vững vàng hơn trên hành trình tuổi trẻ.

Nhịp sống ồn ào và xô đẩy ngoài kia là sự giằng co quyết liệt không điểm dừng. Phải đứng lại dù một khoảnh khắc nào đó ta thấy mệt, để thấy được thời gian chảy trôi nhẹ nhàng qua kẽ tay, để lắng nghe những thanh âm trong trẻo và bình dị chắt chiu nên từ bản nhạc ồn ào và hỗn độn của thường nhật. Trân trọng và nâng niu những giá trị tốt đẹp trong cuộc sống vô tình bị lãng quên bởi tấp nập đời thường. Thỉnh thoảng hãy đến một nơi nào đó thật xa, tách bật ra khỏi mọi lo toan, chẳng để làm gì cả chỉ để lắng nghe tiếng lòng mình hoang hoải và trái tim bất lực trước thực tại. Để hiểu mình cần gì, làm gì và ra sao? Im lặng để giúp ta bình yên hơn sau bao mỏi mệt. Khoảng lặng cần lắm để lấp đầy những khoảng trống bỏ quên trong cuộc đời, những vùng trời bình yên giấu kín...

Khoảng lặng là điều cần có trong cuộc sống. Tình Bạn cũng vậy, nó cũng cần những khoảng lặng đủ dài để cùng chiêm nghiệm cùng suy ngẫm về những điều đã qua và những gì sắp tới.

Đôi khi khoảng lặng không có nghĩa là không có gì để nói. Khi bạn cho ai đó nghe một bài hát mà bạn yêu thích, khi bạn cho ai đưa ai đó đến một nơi đẹp. Trước sự im lặng của họ, bạn hãy nghĩ rằng, tâm hồn họ đang lắng xuống vì vẻ đẹp của cảnh vật và nét đẹp của những vần thơ. Và lúc này, cảm xúc chưa kịp thốt nên lời đó chính là sự lặng im.

Khi một câu hỏi của bạn đặt ra và cuộc sống ném trả lại bạn sự lặng im thay cho câu trả lời. Đừng vội nghĩ rằng cuộc sống đang thờ ơ và thế giới đang quay lưng lại với bạn. Bởi chính lúc này đây cuộc sống đang dạy cho bạn bài học về sự im lặng. Từ khoảng lặng ấy, bạn sẽ thấy được nhiều hơn bạn nghĩ.

Khi bạn nói bạn quý mến một ai đó mà không nhận lại được một lời nói nào tương tự ngoài sự lặng im. Bạn đừng nghĩ rằng câu nói mình vừa nói ra không có giá trị. Bởi có thể sự im lặng không phải là một câu trả lời bạn đang mong đợi, nhưng bạn hãy tin rằng câu nói đó không tan trong hư vô mà nó đã thấm rất nhiều vào người nghe. Vì vậy, hãy im lặng nhiều thêm chút nữa để lắng nghe thấy sự yêu thương và để thấy mình được yêu thương.

Hãy đón nhận những người đến trong đời bạn một cách vô điều kiện. Đừng đòi hỏi hay suy xét. Trước một sự lặng im cần thiết đủ dài, bạn hãy tận dụng suy nghĩ và coi đó là một món quà nhỏ mà cuộc sống dành tặng bạn.

Thời trẻ chúng mình thường hỏi nhau, chọn cuộc đời bình yên hay bão giông, mình từng mạnh mẽ tuyên bố rằng cuộc đời bão giông là thú vị. Nhưng giờ nghĩ lại có khi mình sẽ chọn bình yên vì bình yên chính là hạnh phúc.

Hãy cần những khoảng lặng. Bởi cuộc sống cần những nốt trầm để lắng dịu và bớt ngột ngạt đi. Bạn nhé!

Bài viết khoảng lặng số 8
Bài viết khoảng lặng số 8

Bài viết khoảng lặng số 8
Bài viết khoảng lặng số 8

Đăng ngày 24/06/2022, 7 lượt xem