5 câu chuyện cảm động về đôi giày hay nhất

Những đôi giày đã trở nên quá quen thuộc và không thể thiếu đối với mọi người. Chính bởi sự gắn bó ấy mà những câu chuyện cảm động liên quan đến giày đều mang một sự gần gũi khó tả. Qua nhiều nguồn, ABCXYZ xin tổng hợp lại những câu chuyện cảm động nhất về những đôi giày.

Mục lục

Đôi ba ta màu xanh

Ngày còn bé, có lần chị phụ trách đợi thấy anh họ chị đi đồi giày ba ta màu xanh nước biển. Lúc đó chị thấy đôi giày đẹp làm sao! Cổ giày ôm sát chân. Thân giày làm bằng vải cứng, dáng thon thả, màu vải như màu da trời những ngày thu. Phần thân giày gần sát cổ chân có hai hàng khung dập và luồn một sợi dây trắng nhỏ vắt ngang. Chỉ tưởng tượng nếu mang nó vào chắc bước đi sẽ nhẹ và nhanh hơn, chị sẽ chạy trên những con đường đất mịn trong làng, trước cái nhìn thèm thuồng của lũ bạn.

Nhưng ước mơ vốn chỉ là ước mơ, bởi gia đình chị nghèo lắm, lấy đâu ra tiền mà mua đôi giày ba ta màu xanh.

Khi lớn lên, chị làm công tác đội ở một phường. Trong phường chị phụ trách có một cậu bé tên Lái suốt ngày chỉ biết đi lang thang, không học hành gì cả. Nhiệm vụ của chị là phải vận động Lái đi học. Để làm quen với Lái, chị cũng phải lang thang theo Lái khắp đường phố. Rồi một hôm, chị bắt gặp Lái đang ngẩn ngơ, đôi mắt chăm chăm nhìn vào một cửa hiệu trong đó đang treo một dôi giày ba ta màu xanh. Nhìn ánh mắt cậu bé, chị chợt nhớ đến ngày nhỏ chị cũng từng ước muốn có một đôi giày ba ta màu xanh. Thế là chị quyết định chọn đôi giày ba ta màu xanh để thưởng cho Lái trong buổi đầu cậu đến lớp.

Hôm nhận giày, tay Lái run run, môi cậu mấp máy, mắt hết nhìn đôi giày, lại nhìn xuống đôi bàn chân mình đang ngọ nguậy dưới đất. Lúc ra khỏi lớp, cậu cột hai chiếc giày lại với nhau, đeo vào cổ, nhảy tưng tưng trong một tâm trạng vui sướng.

Ước mơ của con người thật là đơn giản và bé nhỏ phải không các bạn? Câu chuyện ca ngợi tấm lòng nhân hậu của chị phụ trách đội, một người biết sống đẹp, biết mang lại niềm vui và hạnh phúc cho người khác”.

Đôi ba ta màu xanh
Đôi ba ta màu xanh

Câu chuyện về những đôi giày

Thú thật tôi chẳng thể nhớ được chính xác mình đã trở thành một kẻ-nghiện-giày từ lúc nào. Chỉ nhớ rằng một ngày đẹp trời, tôi phát hiện ra rằng khi ra đường, tôi thích nhìn xung quanh xem ai mặc đẹp mặc xấu và tôi sẽ nhìn giày của họ đầu tiên. Nếu đôi giày đẹp,  mắt tôi sẽ chuyển tiếp nhìn lên trên, vì tôi biết rằng  quần áo, phụ kiện của cô gái ấy cũng sẽ đẹp, vì cô ấy có gu thẩm mỹ tốt.

Định nghĩa như thế nào là một đôi giày đẹp thật ra cũng thay đổi theo thời gian. Khi làm ở công việc đầu tiên, tôi bắt đầu có tiền riêng để tự mua sắm quần áo, giày dép nhưng thật ra cái gu của riêng mình lúc đó chưa thật sự định hình. Lúc ấy, tôi thường nhìn theo dì, sếp, đồng nghiệp mang gì và sẽ chọn cho mình những đôi tương tự.

Câu chuyện về những chiếc giày

Đến công việc thứ hai, sau một thời gian được mở mắt qua sách báo, những chuyến công tác nước ngoài, chính kiến, quan điểm được hình thành một cách chín chắn hơn. Gu thời trang cũng rõ ràng hơn, tôi biết rõ tôi thích gì, mặc gì đẹp và hợp nhất và chẳng thích chạy theo xu hướng nào. Và mức lương tháng cũng đã cao hơn, lúc ấy tình yêu với giày chính thức bùng nổ. Thời ấy, tôi chạy theo số lượng và chiều cao. Gót càng cao càng thích. Đau chân ư? Chẳng sao cả, phải hy sinh tất cả vì giày đẹp, còn lại thì đã có băng dính cá nhân, miếng lót giày để “cấp cứu”. Và thế rồi tôi bước chân vào cái thế giới gọi là “giày hiệu”.  Có thể là rất phù phiếm khi nói rằng thật sự giá tiền của đôi giày làm nên điều khác biệt rất lớn. Đó là ở phom dáng, ở chất liệu da, ở kiểu dáng, cảm giác bàn chân được nâng cao nhẹ như không, và dĩ nhiên ở cả những ý nghĩa ẩn chứa đằng sau cái tên thương hiệu.

 

Những đôi giày hiệu làm nên sự khác biệt

Giờ đây, khi đang ở công việc thứ 3 trong đời, đã là mẹ của một nhóc con 2 tuổi chạy tung tăng, tình yêu với những đôi giày của tôi vẫn không chút hao mòn, nhưng những lựa chọn của tôi bây giờ lại rất khác. Tiêu chí đầu tiên luôn là chất lượng và cảm giác khi xỏ chân vào đôi giày. Bây giờ tôi thành thật, và thương đôi chân (và cả cột sống) của chính mình nhiều hơn. Nhất định sẽ không mua nếu có chút cảm giác đau đớn, mặc cho vẻ đẹp bên ngoài đầy mời gọi của đôi giày. Số lượng giày trong tủ cũng được biên tập thật nhiều, và tôi thấy mình cứ mang đi mang lại những đôi kinh điển nhất và không bao giờ lỗi mốt: stilettos 7 phân Sergio Rossi màu đen để kết hợp với bất kỳ thứ gì trên đời; pumps màu da bò mềm, cao và chắc của Bally để mặc jeans; giày bệt Vara của Salvatore Ferragamo thành người bạn thân vì vừa lịch sự, nữ tính, không cao, mang với jeans hay váy đều hợp; Giày ballet của Repetto tuyệt vời cho những ngày cuối tuần; Và chắc chắn không thể thiếu pumps kinh điển cao ngất ngưởng của YSL cho những bữa tiệc tối, và một đôi sandal dây sexy của Jimmy Choo.

 

Yêu giày

Tình yêu với giày không bao giờ thay đổi

Tôi nghĩ, tình yêu với những đôi giày theo thời gian sẽ thăng trầm theo những trải nghiệm của chính mình trong cuộc sống, và nhìn đôi giày, bạn cũng có thể đoán được phần nào tính cách của người mang. Đôi giày cũng giống như người bạn thân, rong ruổi cùng bạn khắp nơi, thỉnh thoảng sẽ khiến cho bạn bị đau vì cớ không đâu, nhưng là người hiểu bạn nhất, và khiến bạn thêm tự tin và phấn chấn khi có người bạn ấy ở bên.

Câu chuyện về những đôi giày
Câu chuyện về những đôi giày

Đôi giày cũ

Có một Thầy Truyền Ðạo đem đôi giày cũ đi sửa, khi thì vá lại chỗ sờn, khi thì đóng lại chiếc đế bị mòn. Riêng việc đóng đế lại nhiều đến năm, sáu lần nên người thợ đóng giày không còn kiên nhẫn nữa mà góp ý rằng:
– Thầy ơi, đôi giầy quá cũ rồi… thầy có thể mua đôi khác được mà?
Thầy Truyền Ðạo mỉm cười thật tươi và nói:
– Thật ra mua đôi mới cũng được, nhưng tôi rất muốn mang đôi này.
– Tại sao vậy?
Ðể giải thích thắc mắc của người thợ giày, thầy Truyền Ðạo chậm rãi kể:
Cách đây mười năm, Ba tôi là một Mục sư hưu trí đến thăm tôi trong những ngày đầu tập sự hầu việc Chúa. Ba tôi nghèo nhưng giàu lòng thương con. Do sự cần kiệm tiền hưu trí của một Mục sư, ba đã mua cho tôi một đôi giày da mới. Cảm động quá, nhưng tôi không dám nhận đôi giày:
– Ba ơi! Con phải mua cho ba mới đúng chứ, ai lại …
Ba tôi ngắt lời.
– Ba đâu có cho con, ba chỉ đổi đôi giày cũ của con thôi!
Nói rồi ba tôi vừa cười vừa lấy đôi giày cũ bỏ vào túi xách và thế vào chổ trống trên  kệ đôi giày mới cho tôi. Không nén nỗi xúc động trước tình thương ấy, tôi muốn nói với ba điều gì đó thật nhiều, nhưng cổ tôi nghẹn ngào không thốt nên lời. Như hiểu được nỗi lòng tôi, ba ôn tồn dạy dỗ:
– Con cần mang đôi giày này để đi hầu việc Chúa mỗi tuần cho trang trọng. Còn ba, Trí sự rồi mang giày cũ đi nhóm cũng tốt thôi. Nhận đi cho ba vui…

Hôm nay, ba tôi đã mất, nhưng đôi giày này vẫn còn trong đời tôi trên mỗi bước đường hầu việc Chúa. Trong đời và trong tim.

Đôi giày cũ
Đôi giày cũ

Câu chuyện về đôi giày

Có một cậu bé vì nhà nghèo mà chẳng thể có được một đôi giày tử tế cho riêng mình. Hàng ngày, khi đi học hay đi chơi, cậu bé đều đi một đôi giày duy nhất đó. Nó là đôi giày cũ kỹ, ngả màu, phần mũi giày còn bị rách ở cả hai chiếc, khiến mỗi lần đi là đầu ngón chân của cậu lại bị lộ ra ngoài. Nó thậm chí còn không được gọi là một đôi giày đúng nghĩa.

Khỏi phải nói, cậu bé luôn tự ti và chán ghét đôi giày của mình. Cậu không dám lại gần và chơi cũng những đứa trẻ khác vì sợ chúng chê cười. Lúc nào cậu cũng chỉ lủi thủi một mình với cái mặc cảm của bản thân. Đã không ít lần, cậu tự nhìn xuống đôi giày của mình và nói: “Tao ghét mày”

Có một lần, khi đang ngồi nhìn những đứa trẻ khác chơi đùa và ước ao được như chúng, tình cờ cậu nhìn thấy một cậu bé khác trạc tuổi mình bên cạnh. Nhìn qua một hồi, mắt cậu dừng lại ở đôi giày của cậu bé kia: “Chao ôi! nó thật đẹp”- cậu khẽ thốt lên rồi lại nhìn xuống chân mình và ngán ngẩm. Cậu chạy đến ngồi dưới một gốc cây và bắt đầu than vãn về sự kém may mắn của mình. Cậu ước gì mình là cậu bé kia, để sở hữu đôi giày đẹp đẽ ấy. Cậu nhắm mắt lại và bắt đầu mơ mộng: “Tôi muốn trở thành cậu bé kia”. Và cậu đã vô cũng bất ngờ khi vừa mở mắt ra, mình đã ngồi ngay ngắn trên ghế, trên người mặc toàn quần áo đẹp và đôi giày mơ ước thì đã được đi vào chân từ lúc nào. Cậu vui sướng và hạnh phúc biết bao khi cuối cùng, ước mơ của mình đã trở thành hiện thực.

Nhưng rồi một bà già xuất hiện, đẩy theo một cái xe lăn tiến đến gần cậu bé, tươi cười bảo cậu hãy lên xe để bà đưa về nhà. Đến khi định đứng dậy, cậu mới ngỡ ngàng nhận ra đôi chân của mình đã không còn cử động được nữa. Thế là từ nay, cậu phải gắn bó với chiếc xe lăn ấy. Nhìn sang phía gốc cây đằng xa, cậu đã thấy cậu bé đeo đôi giày đẹp đẽ lúc nãy đang chạy nhảy một cách sung sướng, hạnh phúc, trên người là bộ quần áo và đôi giày cũ kỹ của cậu.

Câu chuyện đôi giày tưởng chừng chỉ nói đến sự đòi hỏi chỉ có ở trẻ nhỏ, nhưng lại có ý nghĩa nhắc nhở tất cả chúng ta: Không có gì là hoàn hảo! Đừng vội đánh giá điều gì qua vẻ bề ngoài. Đôi khi, điều chúng ta chán ghét nhất lại là mơ ước của rất nhiều người khác và ngược lại. Thay cho việc ngồi than vãn và mơ những thứ của người khác, hãy học cách chấp nhận, yêu thương và cố gắng hoàn thiện chính bản thân mình.

Câu chuyện về đôi giày
Câu chuyện về đôi giày

Đôi giày rách của bác nông dân

Vì bài học về thiên nhiên nên thầy giáo đã quyết định tổ chức một buổi dã ngoại ở nông thôn dành cho học sinh của mình. Mấy đứa trẻ thành phố rất thích thú khi được nhìn ngắm tận mắt cảnh đồng quê yên bình. Khi thầy trò chuẩn bị ra về thì bất chợt có một cậu học sinh nhìn thấy một đôi giày cũ rách để gần bờ ruộng, chắc hẳn của một bác nông dân nghèo đang sắp sửa trở về nhà sau một ngày làm việc mệt nhọc trên đồng ruộng.

Cậu học sinh reo lên: “Này mấy cậu hay là bọn mình giấu đôi giày này rồi trốn đi, thử xem bác nông dân hoảng hốt thế nào. Chắc hẳn sẽ có chuyện vui để cười đấy, các cậu đồng ý không?”

Không kịp để mấy đứa trẻ khác gật đầu đồng ý, thầy giáo bước tới cau mặt phê bình: “Thầy không nghĩ đó là một chuyện vui đâu, ngược lại thì rất tệ đấy. Hôm nay chúng ta đã có một buổi dã ngoại thành công ở đây, các em hãy biến nó thành một kỉ niệm đáng nhớ nhé. Tại sao chúng ta không để vài đồng tiền xu vào hai chiếc giày rồi trốn đi xem bác nông dân phản ứng thế nào nhỉ?”

Bọn trẻ nhìn nhau, không lưỡng lự, mỗi đứa trẻ bỏ một đồng xu vào từng chiếc giày cũ rồi nhanh chân tìm chỗ trốn, đợi người nông dân lên bờ ruộng.

Người nông dân mệt mỏi bước từ ruộng lên rồi từ từ xỏ chân vào từng chiếc giày. Ông rất ngạc nhiên khi thấy những đồng tiền xu trong chiếc giày bên trái. Ông lấy chúng ra và đưa mắt nhìn xung quanh xem có ai đánh rơi những đồng tiền này không. Sau mấy lượt tìm kiếm mà chẳng thấy ai, không gian lặng yên như tờ, ông cẩn thận cất những đồng xu vào túi.

Sau đó, ông xỏ chân vào chiếc giày còn lại. Và ông lại cảm thấy có vật gì cứng cứng cản mũi chân của mình. Ông liền cúi xuống kiểm tra và lần này ông cũng nhìn thấy những đồng tiền xu. Cầm những đồng xu trên tay, ông bật khóc lúc nào không hay.

Người nông dân gầy gò cảm động chắp tay trước ngực và ngửa khuôn mặt xương xẩu lên trời và nói: “Tạ ơn Chúa! Cho phép con gửi lời cám ơn tới người ẩn danh đã giúp đỡ con lần này. Có mất cả đời chắc con cũng không trả hết được món nợ này. Nhờ có sự hào phóng của con người nhân hậu này mà hôm nay lũ trẻ nhà con không phải nhịn đói nữa. Con sẽ cầm số tiền này để mua thuốc chữa bệnh cho vợ và mua bánh mì cho lũ trẻ.”

Người nông dân trở về nhà mà nước mắt vẫn chực trào trên khuôn mặt khắc khổ đen xạm ấy. Mấy cậu học sinh nghịch ngợm sau khi chứng kiến toàn bộ câu chuyện của người nông dân đáng thương, dường như tất cả đều xúc động không nói nên lời.

Thầy giáo nhẹ nhàng hỏi: “Bây giờ thì các em cảm thấy thế nào? Giấu giày để thỏa mãn niềm vui của mình hay bỏ tiền vào giày của ông ấy vui hơn?”

Cậu học sinh ban đầu đầu têu trò đùa xúc động nói: “Em xin lỗi thầy vì đã không suy nghĩ kĩ càng ạ. Bài học này em sẽ nhớ mãi không quên. Giờ em đã hiểu niềm hạnh phúc của việc cho đi lớn hơn rất nhiều so với nhận lại. Niềm vui của việc cho đi là không có giới hạn. Em cảm ơn thầy rất nhiều!”

Đôi giày rách của bác nông dân
Đôi giày rách của bác nông dân