7 câu chuyện hay về tình bạn, về tuổi học trò hồn nhiên, ngây thơ

Đánh giá bài viết:

Ngày đi học chúng ta chơi cùng những người bạn của mình một cách vô tư và vô lo nhất. Chúng ta quý nhau thật sự và giúp đỡ nhau một cách chân thành. Nếu bạn đang chờ đến ngày mai, tại sao lại không thực hiện mọi thứ ngay trong hôm nay? Bởi nếu ngày mai không bao giờ tới, bạn sẽ phải hối tiếc rất nhiều vì đã không dành những phút giây hiếm hoi còn lại để sẻ chia một nụ cười, và rằng bạn đã quá bận rộn để tặng ban những gì có thể giúp ước mơ của một người thành sự thật. Sau đây Tikibook xin giới thiệu với các bạn top những câu chuyện về tình bạn tuổi học trò hồn nhiên ngây thơ.

Bữa sáng ấm lòng

Con hẻm đối diện một trường đại học, sáng nào cũng khá ồn ào. Trong hẻm người ta bán đồ ăn sáng, có đủ loại: cơm tấm, hủ tiếu, phở, xôi, bánh mì,... Tùy nghề nghiệp, sở thích, túi tiền mà mỗi người có sự lựa chọn khác nhau,...

Sáng nào tôi cũng thấy có hai sinh viên, chắc là bạn cùng phòng trọ, ra đầu hẻm mua bánh mì. Họ học trường đại học bên kia đường. Áo đồng phục, một tay xách cặp, tay kia cầm ổ bánh mì, họ cùng qua đường, khuất trong làn xe ngược xuôi tất bật.

"Bữa sáng là bữa của vua,...". Tivi cũng tuyên truyền rằng mọi người nên ăn sáng để lấy sức lực cho một ngày làm việc, lao động, học tập vất vả. Tôi vốn quen dậy trễ, ăn sáng vội vàng, qua loa, cốt để xế trưa mắt không hoa, bụng không đói. Bữa sáng chỉ có thế, thành một thói quen, một nhu cầu hay đơn giản chỉ vì sợ không ăn sáng sẽ bị mẹ mắng.

Một sáng nọ tôi dậy sớm, thủng thẳng ra đầu hẻm mua bánh mì. Thành phố buổi sáng không khí còn thoáng mát, nắng chỉ mới khẽ chạm chân lên những tán lá, nhẹ nhàng như vỗ về ai.

Lại thấy hai sinh viên từ trong hẻm đi ra. Họ dừng lại bên xe bánh mì. Nhưng một cậu hơi lúng túng: "Cậu mua đi. Tớ không ăn đâu". Cậu kia ngạc nhiên: "Sao lại thế?". Rồi như chợt nhớ ra, cậu "à"lên một tiếng. Nhận thấy ổ bánh của mình, cậu nhanh nhẹn bẻ ra làm đôi và đưa một nửa cho bạn: "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này". Cậu nháy mắt, cười hồn nhiên.

Hai người, vẫn áo đồng phục, tay xách cặp, mỗi người cầm nửa ổ bánh, sánh vai nhau qua đường. Tôi bồi hồi trông theo. Nếu như lúc nãy cậu sinh viên kia không bẻ đôi ổ bánh mì cho bạn mà bỏ tiền mua thêm một ổ khác, có lẽ tôi đã không ngơ ngẩn đến vậy. Ánh mắt ấm áp, nụ cười gần gũi ấy đã gửi lại một điều gì đó khiến bữa sáng tưởng quen bỗng hóa lạ lùng, tôi như vừa khám phá một điều gì bấy lâu nay mình chưa từng nghĩ đến.

Cũng một bữa ăn sáng, có người chỉ no bụng, có kẻ lại ấm lòng.

Bữa sáng ấm lòng
Bữa sáng ấm lòng

Bữa sáng ấm lòng
Bữa sáng ấm lòng

Một điều nhỏ

Một ngày kia, Mark đang trên đường từ trường trở về nhà sau buổi học. Dọc đường cậu thấy một cậu bé cũng trạc tuổi như cậu đang đi phía trước làm rớt bọc đồ mang trên vai, trong đó rơi ra rất nhiều sách vở, còn có cả hai cái áo len, một đôi găng tay, một cây gậy chơi bóng chày và một máy thu băng.

Mark giúp cậu ta nhặt các thứ vung vãi trên đường. Và do cả hai cùng đi về một hướng nên Mark mang giúp cậu ta một ít đồ đạc. Vừa đi vừa nói chuyện, Mark được biết cậu ta tên Bill, rất mê các trò chơi điện tử, đang gặp phải rất nhiều rắc rối (học dở tệ) với các môn học ở trường, và vừa chia tay với bạn gái.

Theo con đường họ đến nhà Bill trước, Mark được cậu ta mời vào nhà uống nước và xem một số bộ phim truyền hình. Buổi trưa hôm đó trôi qua tương đối dễ chịu với những trận cười đùa nho nhỏ và những cuộc nói chuyện tâm tình.

Sau đó Mark trở về nhà. Từ đó cả hai tiếp tục gặp nhau, thỉnh thoảng ở trường hoặc cùng đi ăn trưa... Rồi cả hai cùng đậu tốt nghiệp cấp II, cùng vào một trường cấp III và vẫn giữ mối quan hệ bạn bè trong suốt thời gian nhiều năm sau đó.

Khi những năm dài đằng đẵng ở trường trung học kết thúc, ba tuần lễ trước ngày tốt nghiệp, Bill bảo rằng cậu có chuyện cần nói với Mark. Bill nhắc lại cái ngày cách đây nhiều năm khi họ lần đầu tiên gặp nhau trên đường đi học về.

"Có bao giờ cậu tự hỏi vì sao tớ mang vác quá nhiều thứ về nhà vào ngày hôm đó không?", Bill hỏi và rồi tự giải đáp: "Bữa đó tớ dọn dẹp sạch sẽ ngăn tủ cá nhân tại trường vì tớ không muốn để lại một đống hỗn độn cho người sử dụng sau tớ. Tớ đã đánh cắp một số thuốc ngủ của mẹ và hôm đó là lúc tớ đang trên đường về nhà để tự tử.

Nhưng sau khi gặp cậu, nói chuyện cười đùa với cậu, tớ đã nhận ra rằng nếu tớ tự giết chết mình, tớ sẽ mất cơ hội vui đùa như đã có với cậu và có thể sẽ còn mất rất nhiều cơ hội sau đó nữa. Cậu thấy đấy Mark, khi cậu giúp tớ nhặt những đồ vật rơi vãi trên đường ngày hôm đó, cậu thật ra đã giúp tớ còn nhiều hơn thế nữa. Cậu đã cứu sống cuộc đời tớ".

Một điều nhỏ
Một điều nhỏ

Một điều nhỏ
Một điều nhỏ

Đôi bạn cùng tiến ở Thái Bình

Minh và Đạt là đôi bạn cùng tiến vượt khó khăn ở vùng quê nghèo, bạn Đạt bị bệnh xương thủy tinh không thể đi lại, sức khỏe yếu nhưng em vẫn muốn đến trường cùng bạn học. Rất may, Đạt có Minh bên cạnh, cậu bạn yêu quý Đạt bằng cả tấm chân tình, nguyện cõng Đạt đến trường dù trời mưa gió.

Đạt có 9 năm đến trường trên đôi chân của Minh, có những ngày mưa to gió lớn, đôi chân của Minh có thể đi thay bạn những em quá nhỏ, bàn tay vẫn không đủ rộng để chu toàn cho bạn bởi những hiện tượng tự nhiên. Mưa ướt đường trơn, lỡ té ướt cậu bé Minh vẫn lo cho bạn bởi bạn em sức khỏe yếu lắm, dễ bị ốm nên em rất lo. Cõng bạn đến trường cùng bạn học, cùng bạn chơi, hai bạn giờ là những cậu học sinh tiêu biểu của trường THPT Tây Tiền Hải, Thái Bình.

Đôi bạn cùng tiến ở Thái Bình
Đôi bạn cùng tiến ở Thái Bình

Đôi bạn cùng tiến ở Thái Bình
Đôi bạn cùng tiến ở Thái Bình

Ổ bánh mì bẻ đôi

Hai người bạn thân cùng nhau đi học, sáng nào họ cũng đến bên xe bánh mì và mua mì ăn sáng. Sáng nay cũng như vậy, mọi người lại thấy 2 cậu ấy mua bánh mì.

Mua bánh mì ăn nhé, cậu bạn hỏi bạn mình. Nhưng lại thấy bạn mình lúng túng và chợt nhận ra sự khó xử của bạn mình. Cậu bạn ấy lại chỉ mua một ổ mì nhưng lại bẻ đôi ra và chia cho bạn, một ổ mì và thêm một ổ nó không đáng là bao nhưng nửa ổ mì lại là tình cảm, sự thấu hiểu của một người dành cho bạn mình. Bạn bè không chê nhau lúc khó khăn, thấu hiểu và giúp đỡ nhau đó là cả một bầu trời yêu thương cao cả.

Chỉ nửa ổ mì nhưng đó lại là động lực là năng lượng và là nụ cười của người bạn mình. "Chia đôi nhé! Hạt muối bé tí khi cần còn xẻ đôi được, huống chi ổ bánh to đùng này" một câu nói khiến chũng ta nhận ra chỉ cần không ích kỷ mọi thứ chúng ta đều có thể chia sẻ.

Ổ bánh mì bẻ đôi
Ổ bánh mì bẻ đôi

Ổ bánh mì bẻ đôi
Ổ bánh mì bẻ đôi

Một việc tốt dù nhỏ cũng có ý nghĩa rất lớn

Đôi bạn thân Bill và Mark đã cùng nhau tốt nghiệp sau nhiều năm cùng học và họ đã nói nhau nghe về câu chuyện ngày đầu gặp nhau. Ngày đầu ấy, Mark đã giúp Bill nhặt hết tất cả những đồ rơi vãi của cậu bị rời trên đường về nhà và đó chính là những đồ vật đã được Bill dọn dẹp để chuẩn bị cho ngày cuối của cuộc đời mình. Nhưng may thay hôm đó cậu ấy đã gặp người bạn của mình, Mark đã giúp đỡ và vui đùa cùng với Bill đã giúp cậu ấy vượt qua sự tiêu cực trong chính suy nghĩ của mình.

Hôm tốt nghiệp ấy, Bill chia sẻ rằng: ngày hôm ấy cậu nhặt giúp tớ những quyển sách, cây gậy và những đồ vật khác đối với cậu chỉ là hành động nhỏ và đó chỉ là tiện tay giúp đỡ những hành động ấy đã giúp tớ hiểu ra tớ vẫn tiếc nuối lắm những tiếng cười cùng cậu ngày hôm ấy và cậu đã cứu cả một Bill như của ngày hôm nay.

Một việc tốt dù nhỏ cũng có ý nghĩa rất lớn
Một việc tốt dù nhỏ cũng có ý nghĩa rất lớn

Một việc tốt dù nhỏ cũng có ý nghĩa rất lớn
Một việc tốt dù nhỏ cũng có ý nghĩa rất lớn

Cát và đá

Câu chuyện của 2 người bạn thân họ cùng nhau đi đến những vùng đất mới và trong chuyến đi ấy lại xảy ra những vấn đề để cả hai phải tranh cãi hay có hành động đánh người bạn kia của mình. Tưởng chừng như mọi vấn đề sẽ bị đẩy đến đỉnh điểm khi bị đau nhưng cậu bạn bị tát đã im lặng và viết lên cát : "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ TÁT VÀO MẶT TÔI"

Và như thế cái tát ấy được khắc vào cát, 2 cậu bạn lại cùng nhau đến với một hòn đảo nơi đây cậu bạn lúc nãy bị ngã và được người bạn của mình kéo lên và giúp cậu ấy thoát khỏi nguy hiểm. Cậu ấy vui mừng và khắc lên đá: "HÔM NAY, NGƯỜI BẠN TỐT NHẤT CỦA TÔI ĐÃ CỨU SỐNG TÔI"

Vậy là cậu bạn còn lại thắc mắc: "Tại sao khi tôi đánh cậu cậu lại viết lên cát nhưng bây giờ tôi cứu cậu cậu lại khắc vào đá?"

Bạn của cậu ấy mỉm cười và bảo rằng: Khi chúng ta cảm thấy giận hờn ai hãy viết nó lên cát để gió cuốn cát đi và sẽ cuốn trôi tất cả những bực dọc cũng như phiền muộn mà chúng ta đang gặp phải. Còn khi chúng ta đã chịu ơn hay nhận sự giúp đỡ của ai khác hãy khắc lên đá để ghi lòng tạc dạ những tình cảm mà đối phương đã dành cho mình.

Cát và đá
Cát và đá

Cát và đá
Cát và đá

Cõng bạn đến trường

Hai cậu học trò Nguyễn Tất Minh và Ngô Minh Hiếu là một tình bạn đẹp, hai cậu học sinh của trường THPT Triệu Sơn 5, huyện Triệu Sơn, Thanh Hóa đã cảm hóa tâm hồn của chúng ta bằng nụ cười đẹp, tình bạn chân thàn và hơn hết là nghị lực cũng như tâm hồn của 2 đứa trẻ biết suy nghĩ.

Minh là cậu bé có những suy nghĩ và nghị lực rất phi thường bởi chỉ có em mới có thể quyết định được em của sau này. Sinh ra từ nhỏ Minh đã chịu những thiệt thòi so với bạn bè cùng trang lứa bởi em không có đôi chân lành lặn và cánh tay phải hoạt động như những bạn bình thường khác, em đã từng khóc và cảm thấy bất công nhưng rồi em nhận ra rằng em dù có thế nào em vẫn có quyền như các bạn của mình, em mong muốn được đến trường và thực hiện giấc mơ được trở thành lập trình viên xuất sắc về sau. Giấc mơ của em sẽ bước đi trên con đường gập ghềnh hơn nhưng em đã bước từng bước nhỏ, các bạn viết tay phải em lại phải khó khăn viết từng chữ bàng cánh tay trái. Em luôn luôn tự tiếp động lực cho mình bởi ước mơ của mình và những nguồn năng lượng từ những người yêu thương em.

Minh vẫn rất may mắn vì chính em đã nhìn được ánh sáng cho tương lai và chính suy nghĩ cũng như sự cố gắng của em đã giúp em đến với thế giới tình bạn tươi đẹp và trong sáng. Hiếu, cậu bạn đã mang cả bầu trời ánh sáng, năng lượng đến với Minh khi em đã cõng bạn đến trường bao nhiêu năm và cùng bạn nói về những câu chuyện của ước mơ, của sách vở và của chính hai cậu bạn nhỏ cắp sách đến trường cùng nhau. Cõng bạn đi học, làm đôi chân của bạn, một cậu bạn nhỏ vô cùng tốt bụng và biết làm những điều có ích cho chính bạn mình và cộng đồng nơi em sống.

Cuộc sống nào cũng khó khăn và vất vả nhưng nếu chúng ta biết cách yêu thương nhau chúng ta sẽ nhận được những giá trị tốt hơn thế. Tình bạn vượt khó là tình bạn bền lâu, Minh và Hiếu là cả thế giới của nhau dù trong mắt người ngoài cuộc họ có sự chênh lệch trong sự giúp đỡ cũng như so bì. Nhưng người trong cuộc họ yêu thương nhau và không toan tính vụ lợi.

Cõng bạn đến trường
Cõng bạn đến trường

Cõng bạn đến trường
Cõng bạn đến trường

Đăng ngày 29/11/2020, 418 lượt xem