Top 20+ bài thơ về trăng, thơ Trung thu ấm áp và lãng mạn đi vào lòng người

Ngồi ngắm nhìn ánh trăng đêm, ta thấy lòng mình bỗng chốc nhẹ nhàng hơn. Với mỗi nhà thơ, áng trắng có lẻ là nguồn cảm hững vô tận, mang đến cho họ có thể là một chút thương nhớ, day dứt và cũng có thể là nỗi vương vấn, cô đơn. Sau đây Tikibook gửi đến bạn top 30 bài thơ về trăng ấm áp, lãng mạn đi vào lòng người.

Những bài thơ về trăng hay nhất, ai đọc cũng thích

Bài thơ số 1: Trăng Quê

Lâu lắm rồi tôi được ngắm trăng quê

Trăng đẹp lắm làm mê người xa xứ

Quê hương tôi đang đắm say giấc ngủ

Bước lặng thầm đường cũ ánh trăng ru

Xa quê hương bao mùa ánh trăng thu

Xa tuổi thơ, xa lời ru của mẹ

Đêm nay đây trăng sáng trong êm nhẹ

Kỷ niệm nào khe khẽ thức trong tim?

Đây đống rơm, khóm chuối ta trốn tìm

Kia cầu ao nơi ta ngồi hóng mát

Lũy tre xanh rì rào ngân tiếng hát

Gió thu về thơm ngát lúa quê hương

Quê hương ơi! Sao quá đỗi thân thương

Đượm lòng tôi bao vấn vương nỗi nhớ

Ánh trăng quê vẫn nồng nàn hơi thở

Khi xa rồi lòng nức nở nhớ quê

Ánh trăng vàng vẫn lấp lánh đê mê

Bao ký ức cứ tràn trề tuôn chảy

Dẫu xa cách trái tim hồng luôn cháy

Nghĩa xóm làng tình ấy đẹp như trăng.

(Tác giả: Đặng Minh Mai)

Những bài thơ về trăng hay nhất, ai đọc cũng thích

Bài thơ số 2: Đêm Trắng

Đêm thức trắng một mình bên song cửa

Mắt dõi nhìn lưng ghé dựa ngóng trông

Áng mây đêm theo gió uốn bập bồng

Vầng trăng khuyết hờn ghen trông buồn quá

Bâng khuâng ấy trở về sao thật lạ

Biết nói gì diễn tả để anh nghe

Gió len qua lay lá rụng bên hè

Thêm trống vắng phòng the càng hiu quạnh

Ngoài trời vẫn lung linh muôn sắc ánh

Trăng hững hờ ghé cạnh sát thềm hiên

Chỉ riêng ta ngăn cách bởi hai miền

Nên đêm vắng mãi không yên giấc ngủ

Sương ướt nhẹ long lanh giọt tinh tú

Ta níu cành tay giũ giữa tầng không

Dẫu đêm nay mi lại ướt má hồng

Nhưng luôn giữ mối duyên nồng anh nhé.

(Tác giả: Hoàng Thị Oanh)

Bài thơ số 3: Buồn Trăng

Gió sáng bay về, thi sĩ nhớ

Thương ai không biết, đứng buồn trăng.

Huy hoàng trăng rộng, nguy nga gió,

Xanh biếc trời cao, bạc đất bằng.

Mây trắng ngang hàng tự thuở xưa,

Bao giờ viễn vọng đến bây giờ.

Sao vàng lẻ một, trăng riêng chiếc,

Đêm ngọc tê ngời men với tơ…

Khắp biển trời xanh, chẳng bến trời,

Mắt tìm thêm rợn ánh khơi vơi.

Trăng ngà lặng lẽ như buông tuyết,

Trong suốt không gian, tịch mịch đời.

Gió nọ mà bay lên nguyệt kia,

Thêm đêm sương lạnh xuống đầm đìa.

Ngẩng đầu ngắm mãi chưa xong nhớ,

Hoa bưởi thơm rồi: Đêm đã khuya.

(Tác giả: Xuân Diệu)

Thơ về trăng hay nhất, ai đọc cũng thích

Bài thơ số 4: Trăng Rơi

Đêm rằm ngắm ánh trăng soi

Tìm xem chú Cuội đang ngồi ở đâu

Ước gì là cánh chim câu

Bay lên trời biếc xoa đầu Cuội chơi.

Chị Hằng rơi xuống giếng khơi

Ước gì là cá ta bơi cùng nàng

Đêm rằm ngắm ánh trăng vàng

Tuổi em mười sáu mơ màng xa xôi.

Lấy gàu múc ánh trăng rơi

Được cùng chị Nguyệt lên trời đầy sao

Đêm rằm lồng lộng trời cao

Ô kìa chú Cuội rơi vào mắt em.

(Tác giả: Hồ Viết Bình)

Bài thơ số 5: Uống Trăng

Ta căm với tiếng reo khô

Ta buồn với liễu bên hồ ngẩn ngơ

Ngông cuồng đi hái vần thơ

Yêu đương, rót nước để chờ trăng lên

Bóng Hằng trong chén nằm nghiêng

Lả lơi, tắm mát, làm duyên gợi tình

Sóng xao mặt nước rung rinh

Lòng ta khát miếng chung tình từ lâu

Uống đi cho đỡ khô hầu

Uống đi cho bớt cái sầu mênh mang

Có ai nuốt ảnh trăng vàng

Có ai nuốt cả bóng nàng Tiên Nga.

(Tác giả: Hàn Mặc Tử)

Bài thơ về trăng hay nhất

Bài thơ số 6: Mây Họa Ánh Trăng

Lữ khách đường xa lỡ chuyến đò

Ghé vào quán trọ ngủ bơ vơ

Độc hành sương gió đời phiêu bạc

Đêm lạnh nằm nghe mưa nhỏ to.

Khơi lại niềm riêng giọt nhớ nào

Ngày xưa cô chủ dáng thanh tao

Chiếc khăn màu tím choàng vai nhỏ

Làn nắng mơn da, tiếng ngọt ngào.

Quán cũ nằm nghe trống vắng nàng

Đêm mưa nuối tiếc rụng miên man

Từ khi xa cách không còn dịp

Bỏ lỡ duyên phần lỡ lứa đôi.

Nếu có ngày mai sẽ nói rằng

Đời anh sáng được bởi vì trăng

Và em là ánh trăng vàng đó

Thắp mãi bên nhau hết lỡ làng.

(Nguồn: Sưu tầm)

Bài thơ số 7: Trăng Ơi

Trăng ơi khi tỏ khi mờ

Nơi đây một bóng bơ bơ lạnh lùng

Trăng vờn mây núi chập chùng

Riêng ta một nỗi nhớ nhung ngút ngàn.

Một mình một bước lang thang

Trên đầu lẽo đẽo trăng vàng đi theo

Người buồn trăng chẳng trong veo

Khi tròn lúc khuyết khi treo khi chìm.

Nhìn trăng gửi gắm nỗi niềm

Khi than khi trách ta tìm đến trăng

Em buồn em trốn trong trăng

Sâu trong đáy mắt vầng trăng vơi đầy.

Trăng non trăng khuyết trăng gầy

Không gian tĩnh mịch thuyền này trong trăng

Trăng tròn vành vạnh vầng trăng

Tình em trong trẻo như trăng ngày rằm.

(Tác giả: Hoàng Thanh Tâm)

Một số bài thơ về trăng hay nhất

Bài thơ số 8: Ngắm Trăng

Trong tù không rượu cũng không hoa,

Cảnh đẹp đêm nay khó hững hờ.

Người ngắm trăng soi ngoài cửa sổ

Trăng nhòm khe cửa ngắm nhà thơ.

(Tác giả: Hồ Chí Minh)

Bài thơ số 9: Về Với Mùa Trăng

Anh có kịp về?

Hay để lỡ mùa trăng

Rằm tháng tám sáng bừng đêm cổ tích

Lũ trẻ con ùa ra đường tinh nghịch

Những vì sao sà xuống đậu trên tay.

Nhanh lên Anh kẻo lỡ chuyến tàu đầy

Chiếc vé về tuổi thơ em giữ giùm Anh đó

Theo lũ trẻ ta cùng nhau xuống phố

Hương mùa thu hoà quyện ánh trăng vàng.

Về thôi Anh kẻo mùa cốm sẽ tan

Kẻo sang đông không còn Hoa sữa

Kẻo qua rồi mùa không còn về nữa

Kẻo chút lá vàng thu cuối cũng lìa xa.

Anh đừng buồn đừng giận những mùa qua

Đừng vội trách những mùa trăng đã lỡ

Ta cùng nhau trở về bằng nỗi nhớ

Chuyến tàu tuổi thơ không lỗi hẹn bao giờ...

(Tác giả: Nguyễn Lan Hương)

Những bài thơ về trăng hay nhất

Bài thơ số 10: Đà Lạt Trăng Mờ

Giây phút thiêng liêng đã khởi đầu,

Trời mơ trong cảnh thật huyền mơ.

Trăng sao đắm đuối trong sương nhạt,

Như đón từ xa một ý thơ.

Ai hãy làm thinh chớ nói nhiều,

Để nghe dưới đáy nước hồ reo,

Để nghe tơ liễu run trong gió,

Và để xem trời giải nghĩa yêu.

Hàng thông lấp loáng đứng trong im,

Cành lá in như đã lặng chìm.

Hư thực làm sao phân biệt được?

Sông Ngân Hà nổi giữa màn đêm.

Cả trời say nhuộm một màu trăng,

Và cả lòng tôi chẳng nói rằng.

Không một tiếng gì nghe động chạm,

Dẫu là tiếng vỡ của sao băng!

(Tác giả: Hàn Mặc Tử)

Thơ về đêm trăng buồn, tâm trạng, ấn tượng và cảm động nhất

Bài thơ số 1: Ánh Trăng Buồn

Nửa đêm nhìn ánh trăng buồn

Cô đơn lẻ bóng lệ tuôn gối mềm

Giờ này người đã ấm êm

Bỏ rơi một nửa trong đêm u sầu

Những ngày hai đứa còn đâu

Nhớ lời anh nói những câu hẹn thề

Bên vạt cỏ dọc triền đê

Anh đi quên cả lối về thăm em

Giờ đây trăng rủ bên thềm

Để cho ngọn gió ghé xem những gì

Mây buồn mây cũng bay đi

Còn em nỗi tủi sầu bi lệ nhòa

Nghĩ rằng tình đó đã qua

Nghĩ rằng anh ở nơi xa thật rồi

Sao lòng vẫn thấy bồi hồi

Trong đêm không ngủ lạy trời quên anh.

(Nguồn: Sưu tầm)

Thơ về đêm trăng buồn, tâm trạng, ấn tượng và cảm động nhất

Bài thơ số 2: Tự Tình Dưới Trăng

Trăng lơ lửng, bên thềm móc võng

Gió gọi về lắng đọng tim mơ

Tự tình ánh nguyệt dệt thơ

Đong đưa gửi mộng vu vơ chị Hằng

Buồn lãng đãng, giăng giăng tơ rối

Dệt không thành một mối lương duyên

Phủ mình trước mộng ảo huyền

Lam chiều khói toả chung chuyên cửa hồn

Bão cát xoáy, vùi chôn luyến ái

Lục bình trôi ngược mái chèo xuôi

Mươi năm tình cảm vun bồi

Đắp xây tổ ấm giờ rồi mộng tan

Cung trầm bổng, tỳ đàn đứt gãy

Mảnh trăng sầu tháng bảy mưa ngâu

Ngưu Lang, Chức Nữ gặp nhau

Kết đàn Ô Thước nhịp cầu mỗi năm

Hồn khoắc khoải, trăng rằm rao bán

Lòng đơn cô như áng phù vân

Thương thân, phận bạc phong trần

Suy tư tình ái hương ngần thoáng bay.

(Nguồn: Sưu tầm)

Bài thơ số 3: Buồn Mình

Trăng khuya nhành liễu phân kỳ

Màng đêm tịch mịch phân ly ba đường

Trăng vàng mờ nhạt khói sương

Gió lùa liễu rủ ba đường vấn vương

Mây mù che giấu trăng thương

Cớ sao tạo hóa cắt thương tình chàng

Ta buồn mặt rủ mày hường

Người thương vắng bóng giọt sầu lệ rơi

Trăng sầu gặp tiếc mưa ngâu

Lòng chàng với thiếp ai sầu hơn ai

Gió đưa nhành liễu bắc cầu

Ngưu Lan chức nữ bắt đầu gặp nhau

Trăng ơi sao mãi một màu

Sao trăng không tỏ gặp nhau một lần.

(Nguồn: Sưu tầm)

Thơ về đêm trăng buồn

Bài thơ số 4: Trăng

Trong vườn đêm ấy nhiều trăng quá,

Ánh sáng tuôn đầy các lối đi.

Tôi với người yêu qua nhẹ nhẹ…

Im lìm, không dám nói năng chi.

Bâng khuâng chân tiếc giậm lên vàng,

Tôi sợ đường trăng tiếng dậy vang,

Ngơ ngác hoa duyên còn núp lá,

Và làm sai lỡ nhịp trăng đang.

Dịu dàng đàn những ánh tơ xanh,

Cho gió du dương điệu múa cành

Cho gió đượm buồn, thôi náo động

Linh hồn yểu điệu của đêm thanh.

Chúng tôi lặng lẽ bước trong thơ,

Lạc giữa niềm êm chẳng bến bờ.

Trăng sáng, trăng xa, trăng rộng quá!

Hai người nhưng chẳng bớt bơ vơ.

(Tác giả: Xuân Diệu)

Bài thơ số 5: Hờn Trăng

Vầng trăng ai thả ngang trời

Để em tôi nhặt chơi vơi giữa chiều

Mơ màng kéo mảnh hồn phiêu

Đưa bàn tay níu tin yêu vọng về

Cánh diều ai thả ven đê

Để em tôi xõa tóc thề chạy theo

Thoảng cơn gió ghẹo đưa vèo

Mắt Huyền ngơ ngác trong veo dỗi hờn

Bài ca văng vẳng thâm sơn

Để em tôi bớt tuổi hờn giữa đêm

Lả tai khẽ đọng môi mềm

Tìm quên những giấc mơ êm níu giờ

Lời yêu ai thả chơ vơ

Để em tôi phải thẫn thờ yêu thương

Hồn ai thao thức canh trường

Gom vào nỗi nhớ ướp hương ái tình

Xin người chớ thả lặng thinh

Để em tôi mãi một mình cô đơn

Xin người chớ thả dỗi hờn

Để em tô điểm vẽ sơn cuộc tình.

(Nguồn: Sưu tầm)

Bài thơ số 6: Đêm Trăng Vương Mộng

Theo lối gió bước tình hồng mở ngõ

Vườn trăng thanh hương lạ nghĩa thơm tho

Đắm trong thơ, mơ kết chuyện hẹn hò

Ta cũng lỡ để tình say đắm đuối

Và cứ thế đợi trăng về một buổi

Dầu chuyện lòng se kết gọi mùa xưa

Trời nhiều cơn nắng bước vào mưa

Tình cũng đã theo sầu lời gọi nhớ

Tay ta viết thơ lòng còn bỡ ngỡ

Mà tình ơi! Say mật ánh trăng đêm

Lá đừng rơi như chân bước qua thềm

Xin giấc ngủ bình yên trong mộng nhỏ

Trăng vẫn thắm như tình trăng còn đó

Lòng vẫn buồn như chuyện của yêu đương

Sương sầu gì? Rơi giọt nhớ giọt thương

Hay lá úa ôi! Tình vừa rớt rụng.

(Nguồn: Sưu tầm)

Thơ về đêm trăng buồn, tâm trạng

Bài thơ số 7: Buồn Ai - Ai Buồn

Trăng khuya rơi rụng xuống cầu

Mình anh ngóng đợi, nỗi sầu rụng theo

Đường xưa lối cũ vắng teo

Sao rơi lặng lẽ bay vèo trong đêm

Hoa trôi, nước cuốn buồn thêm

Còn đâu những phút êm đềm bên nhau

Trời gieo chi lắm khổ đau

Tim anh lỗi nhịp biết bao lần rồi!

Ánh dương ló dạng bên đồi

Tay không níu nổi, gót rời bước đi

Ngàn sau gặp gỡ có khi

Ái ân còn đó, ướt mi cay nồng

Rồi mai em cũng theo chồng

Người xưa dần khuất bóng hồng vu quy.

(Nguồn: Sưu tầm)

Bài thơ số 8: Trăng Khuya

Đêm khuya không ngủ nhớ thương ai

Khắc khoải trong tim tiếng thở dài

Làm bạn cùng trăng đêm khuya lạnh

Hờ hững bờ vai dáng trang đài

Tím cả vùng trời bao kỷ niệm

Biết người còn nhớ mãnh trăng xưa

Đêm nay trăng lạnh màu sương khói

Lãng đãng buồn sao một kiếp người.

(Tác giả: Nguyễn Ngọc Sáng)

Những bài thơ về đêm trăng buồn, cảm động nhất

Bài thơ số 9: Thưởng Nguyệt

Lẻ bóng đêm nay chén rượu đầy

Bên thềm nguyệt chiếu gợi tình say

Đìu hưu gác nhỏ đau lòng quá

Quạnh quẽ cô phòng khổ dạ thay

Tửu nhạt đêm ngày bao nỗi nhớ

Bia nồng sớm tối để hồn bay.

Đời vui mấy buổi nhiều mơ ước

Độc ẩm mình ta giữ chốn này.

(Tác giả: Bùi Thế Uyên)

Bài thơ về vầng trăng ấm áp, lãng mạn và ý nghĩa nhất

Bài thơ số 1: Trăng Thơ

Anh mong

Nửa mảnh trăng gầy

Để đêm soi sáng

Ghép đầy trang thơ

Nửa đêm

Ngơ ngẩn anh chờ

Níu từng lọn gió

Lững lờ hàng cây

Lâu rồi

Em chẳng qua đây

Vầng trăng

Cũng đã hao gầy

Em ơi

Ngửa trông

Vạn ánh sao trời

Có đôi mắt

Có nụ cười em không

Vì đâu

Trăng rụng xuống sông

Để cho sóng vỗ

Bềnh bồng trăng trôi

Giữa dòng

Một mảnh trăng côi

Tình thơ anh viết

Trọn đời cho trăng

Thơ buồn

Như tiếng nhạn than

Thơ vui trổi khúc

Phượng hoàng vầy duyên

Ru em

Tròn giấc mơ tiên

Để vầng trăng sáng

Soi miền ái ân.

(Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

Bài thơ về vầng trăng ấm áp, lãng mạn và ý nghĩa nhất

Bài thơ số 2: Trăng Với Ta

Độc hành cứ bước lang thang

Trăng khuya đơn lạnh nghe vàng võ đau

Ta trăng như hiểu lòng nhau

Cùng ôm chiếc bóng mà sầu chứa chan

Trăng buồn nên lệ ngập tràn

Ánh mờ nhoè nhoẹt miên man u buồn

Ta thì nỗi nhớ sầu tuôn

Lang thang để gió khẽ luồn vào tim

Giờ người đã biệt cánh chim

Xa xôi diệu vợi biết tìm nơi đâu

Trăng ơi nếu có buồn rầu

Cùng ta bày tỏ những câu chuyện lòng

Bao ngày mình cứ đợi mong

Cũng đều buồn bã với vòng quẩn quanh

Từ lâu duyên đã không lành

Thôi thì ta với trăng thanh hẹn thề.

(Tác giả: Dương Hoàng)

Bài thơ số 3: Trăng Thanh Bình

Đêm trăng sáng nơi miền quê thôn dã

Rất thanh bình và êm ả nên thơ

Ta bon chen nơi phố thị vật vờ

Nhiều mỏi mệt giữa dòng đời trôi nổi

Đêm trắng sáng mà như trăng hờn dỗi

Khuất rặng cây như mang nỗi u buồn

Nặng trĩu lòng lặng lẽ giữa màn sương

Thấy hiu hắt cho đêm trường lạnh lẽo

Trăng nhớ ai để trăng gầy khô héo

Ta cũng buồn vì một nỗi niềm riêng

Vì tâm tư cứ man mát buồn phiền

Tìm ai đó có cùng mang tâm sự

Chỉ muốn nói vài ba câu nhắn nhủ

Trăng có còn sáng tỏ ở nơi xa

Ở nơi đây người cũng nhớ lắm mà

Có ai ngắm ánh trăng tà cuối buổi

Trăng yên lặng trong màn đêm u tối

Rất thanh bình cho những kẻ chờ mong

Ánh trăng khuya nghe ảo não trong lòng

Trăng sáng quá mà trong ta vô vọng

Đêm tĩnh mịch ánh trăng soi một bóng

Dáng hao gầy đang thắc thỏm chờ ai

Từng bước chân trên vạn lý đường dài

Nhìn trăng sáng ta nhớ hoài giấc mộng.

(Tác giả: Thanh Bình)

Bài thơ số 4: Vầng Trăng Khuyết Nửa

Có phải trăng tròn rồi chẳng khuyết đâu anh

Cũng như bây giờ anh quên rồi ước hẹn

Dẫu biết lời yêu hôm nào còn nguyên vẹn

Có phải trăng buồn nên chẳng thể tròn canh

Nơi ấy sao đành đem xẻ mảnh trăng thanh

Đâu còn tiếc thương ân tình ngày xưa cũ

Để lại mùa đông không buồn vương chút nắng

Còn nửa cuộc tình thầm lặng giấu màn đêm

Có phải giờ đây vui hạnh phúc ấm êm

Anh chẳng còn thương ánh trăng buồn tha thiết

Một nửa bên em sẽ thật rồi mãi khuyết

Khoảng tối buông dần da diết nửa đời sau

Xuân đã về rồi xua cái lạnh lao đao

Mà sao anh ơi lệ lòng tuôn rơi mãi

Em nở nụ cười giữa mùa xuân hoang dại

Như tiễn cuộc tình vào mãi chốn hư không.

(Tác giả: Phú Sĩ)

Bài thơ về vầng trăng ấm áp

Bài thơ số 5: Ghen Với Trăng

Đêm nay tắm dưới trăng ngà

Đố ai biết được đâu là nàng trăng

Em yêu chị lắm chị Hằng

Nhưng giờ hận chị vạn lần chị ơi!

Từ khi em biết yêu rồi

Yêu chàng thi sĩ hay ngồi dưới trăng

Trong thơ chàng nhắc chị Hằng

Trong thơ chàng muốn ôm trăng vào lòng.

Chàng cho chị uống rượu hồng

Chàng cho bóng chị vào trong hồn chàng

Chị buồn thơ cũng nát tan

Chị vui thơ lại xếp hàng múa ca.

Em yêu chàng lắm chị à!

Yêu chàng thi sĩ đậm đà chất thơ

Yêu hồn chàng biết mộng mơ

Yêu vần thơ biết đợi chờ nhớ mong.

Chàng yêu em rất thật lòng

Từ ngày có chị duyên nồng nhạt phai

Lòng chàng giờ đã chia hai

Trao em một nửa, nửa này dành trăng.

Thương giùm em với chị Hằng

Xui chàng thi sĩ lại gần với em

Để khi ngồi giữa trời đêm

Trong lòng em lại có thêm chị Hằng.

(Tác giả: Dương Tuấn)

Bài thơ số 6: Ngắm Trăng

Trăng đã uống bao nhiêu rượu đế

Mà ngả nghiêng dương thế muôn chiều

Trăng rằng trăng mãi cô liêu

Một đời quạnh vắng liêu xiêu một đời

Trăng say khướt trăng rơi đáy giếng

Thăm thẳm sâu vẳng tiếng khóc than

Trăng về đi nhé dương gian

Đừng soi bóng liễu giữa ngàn cung mây

Trăng dường lạ ru ngày xa nhớ

Chốn tiên xa lỡ dỡ cung Hằng

Trăng mê trăng mải dung dăng

Một đời say đắm nên trăng vương tình

Trăng võng nhịp ru mình trăng hé

Vén mây xanh trăng ghé xuống đây

Trăng về ôm mối tình say

Cho ta hạnh phúc tháng ngày hỡi trăng.

thơ về vầng trăng ấm áp, lãng mạn

Bài thơ số 7: Nợ Một Vầng Trăng

Tuổi thơ nợ một vầng trăng thương nhớ

Ánh dịu dàng tròn trịa cả trời mơ

Mãi lung linh trên ngọn lúa ven bờ

Hoa cau trắng lượn lờ hương thơm ngát

Trăng năm cũ vương nỗi buồn man mác

Vẫn hiền lành ngơ ngác thuở yêu thương

Dõi theo người từng bước nẻo đời thường

Bước thăng trầm ai dường như quên mất

Trăng tuổi thơ mát rượi đời tất bật

Đậm nghĩa tình còn phảng phất mùi quê

Kẻ ra đi phiêu bạt vẫn chưa về

Thời nhỏ dại sao yêu hoài đến thế

Trăng lặng lẽ sáng soi đời dâu bể

Đêm trốn tìm một kẻ lạc hồn quê

Tiếng gàu sòng ai tát nước trên đê

Chạnh lòng nhớ chuyện tình yêu chưa kể

Trăng yêu dấu khuyết dần trong ký ức

Bến sông buồn ẩn khuất nỗi lòng đau.

(Tác giả: Phú Sĩ)

Bài thơ số 8: Trăng Thôn Dã

Trăng huyền diệu soi trên miền sơn cước

Nét hiền hòa thấy được cả trời mơ

Đêm bình yên để ta mãi thẩn thờ

Nơi hoang dã mà nên thơ đến thế

Trăng bao tuổi đã qua nhiều thế hệ

Vẫn đẹp xinh mãi tươi trẻ không già

Khi trăng tròn cũng lộng lẫy kiêu sa

Cũng đỏm dáng khi khuyết ra nửa mảnh

Bao đời vẫn là đề tài so sánh

Mỹ nhân nào tựa như ánh trăng cao

Những ví von lời nói thật ngọt ngào

Đều có cả những trăng sao trong đó

Đêm mười sáu vầng nguyệt soi sáng tỏ

Bên tách trà trăng lộ rõ ngoài hiên

Ngắm trời cao chẳng còn chút muộn phiền

Hồn ngơ ngẩn và miên man đến lạ

Nơi hoang dã đêm này trăng sáng quá

Những nhọc nhằn ta đã thả đi rong

Giữ lại đây sự sảng khoái trong lòng

Quăng mệt mỏi lui về trong bóng tối.

(Tác giả: Thanh Hùng)

Bài thơ số 9: Vầng Trăng Xưa

Vẫn còn đó vầng trăng đêm Hạ

Mối tình đầu ta đã thầm trao

Yêu thương tay nắm ngọt ngào

Sánh vai bước dạo ngắm sao cuối trời

Ngọn lửa ấm cùng khơi một thuở

Anh giờ quên không nhớ tình đầu

Đường dài… biển rộng... sông sâu

Sáo về bên ấy nhịp cầu chung vui

Buồn đáy dạ ngậm ngùi lê bước

Duyên chẳng tròn xuôi ngược không nhau

Vầng trăng khuyết nửa trên đầu

Lặng trôi cuối nẻo niềm đau nghẹn ngào

Thầm muốn hỏi trời cao có thấu

Bao nỗi buồn nương náu trong tim

Ngẩn ngơ lối cũ kiếm tìm

Bóng người xa ngái cánh chim lẻ bầy

Vết thương cũ giờ đây đau nhói

Nhớ một người thầm gọi trong đêm

Khuyết trăng ghé lại bên thềm

Cùng ta trải mộng ru êm giấc nồng...

(Tác giả: Bằng Lăng Tím)

Một số bài thơ về vầng trăng ấm áp, lãng mạn

Bài thơ số 10: Mảnh Trăng Gầy

Mảnh trăng lạc lõng góc trời tây

Trăng nhớ thương ai phải khuyết gầy

Sao thưa le lói vài đóm sáng

Trăng buồn chui nấp giữa vầng mây

Đêm nay gió chẳng ghé qua đây

Lá buồn im ắng với hàng cây

Tiếng dế nỉ non đâu vọng lại

Nỗi nhớ người xa lại vơi đầy

Đêm nay mây chẳng muốn lang thang

Quần tụ âm u giữa non ngàn

phải chăng mây cũng đang buồn tủi

Muốn trút giọt mưa xóa bẽ bàng

Đêm nay sương cũng chẳng buồn rơi

Chỉ có lệ ai rớt xuống đời

Khóc để vơi đi bao cay đắng

Nỗi niềm của một kiếp lẻ loi.

(Tác giả: Võ Ngọc Cẩn)

Trên đây là chia sẻ về những bài thơ về trăng ấm áp, lãng mạn đi vào lòng người để bạn tham khảo.

Đăng ngày 03/09/2021, 50 lượt xem